Chương 41: (Vô Đề)

Lúc Quý Ngọc ra khỏi quán bar đã là hai giờ sáng rồi.

Cô càng nghĩ càng cảm thấy suy nghĩ của mình có tính khả thi, suy cho cùng đàn ông trên đời cũng sẽ chán ghét nhan sắc mình bởi vì "không đẹp", nhưng mà phụ nữ vĩnh viễn có tình yêu thương mãnh liệt với tiền bạc!

Mỗi lần có những biến động nhỏ, thì nhóm bạn tốt trên Weibo kia sẽ bắt đầu xao động.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cô có thể cùng với đám người đó rằng: Đầu tư với tôi, về sau một đường ăn dưa, đảm bảo ăn no.

Quý Ngọc uống không ít rượu, không thể tự mình lái xe nên Aaron đưa cô về.

Tửu lượng của cô cũng tương đối tốt, lúc đi trên đường men say đã biến mất không ít.

Quý Ngọc không để người ta đưa cô vào trong tiểu khu, nên cô đã tự đi vào nhà, chắc đã tỉnh táo không ít.

Aaron dừng xe ở trước tiểu khu, ló đầu ra nói: "Chị Quý ngủ ngon, có chuyện gì thì gọi cho em nha."

Quý Ngọc gật đầu, lập tức đi về phía trước.

Nhìn thấy cô biến mất ở chỗ ngã rẽ, Aaron mới đánh tay lái quay đầu lại. Cậu ta nghĩ đến bản thân không có bị làm khó dễ gì, bỗng nhiên trở nên thuận lợi hơn, hỏi thăm mới biết được cái người trông cao cao đó là bạn bè của Quý Ngọc.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cô ấy đã giúp mình nói vài câu.

Đại khái chắc là vì chuyện đã làm trong khu ghế lô đó.... Cảm nhận cơ bụng của hắn?

Aaron bắt đầu cảm thấy được, có phải Quý Ngọc cũng có chút ý tứ với mình hay không? Suy nghĩ này có chút không được thực tế chút nào.

Sau này cậu ta mới biết được, không chỉ đối với cậu ta, đối với nhiều người khác trợ lý Quý cũng đều như vậy.

Được rồi là do cậu ta tự mình suy diễn thôi.

__

Bị gió lạnh thổi một hồi, đầu óc của Quý Ngọc cũng dần dần thanh tỉnh hơn.

Lúc này, trong tiểu khu không có một người nào hết, chỉ có một con chó nhỏ đang sủa.

A, cô nhớ đến có một hộ gia đình ở lầu một có nuôi một con chó sục Yorkshire (*).

(*) Chó sục Yorkshire: Là giống cho của Anh thường nuôi làm chó cảnh, kích thước của nó khá nhỏ, thường nuôi trong nhà máy để bắt chuột. Tính tình đôi lúc hay hung dữ.

Con chó con kia có lẽ là bệnh lao, mỗi khuya khi cô về nhà nó sẽ vọt tới ban công, kêu lên vài tiếng.

Như là chào hỏi hoặc là đang hù dọa cô.

Con chó nhỏ có lòng bàn tay lớn, đỉnh đầu còn có cái nơ bướm cùng với tiếng kêu rất là yểu điệu, không thấy hung dữ chút nào còn thấy rất buồn cười.

Ngày mùa hè, con chó Yorkshire thường kêu xong, rồi lắc lắc mông chuẩn bị về ngủ tiếp, Quý Ngọc ngồi chồm hổm xuống kêu "Gâu ~~"

Chó Yorkshire khiếp sợ, đoán chừng không nghĩ đến là mình lại bị khiêu khích, sau đó lại nhảy vọt tới ban công.

"Gâu."

"Oẳng ~"

"Gâu gâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!