Trong nháy mắt, sắc mặt Trần Hoài Xuyên trở nên rất khó coi.
"Nếu có bệnh chó dại, thì rất có thể."
Sách Vị Nhiên đồng ý với cách nói của cô, sau vài giây mới mở miệng nói: "Thời gian đã không còn sớm, đi tới nhà tôi ngồi một chút hay tôi đưa cô về?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Giờ anh ta đã không còn tốn tâm tư gì vào cô nữa rồi.
Quý Ngọc vỗ vỗ vào cửa kính xe: "Chỉ sợ là không được rồi."
Giây tiếp theo cửa sổ hạ xuống, ghế sau có hai người ngồi.
Aaron lộ ra hàm răng trắng đều ngay ngắn: "Chị, có cần chúng em hỗ trợ gì không?"
Quý Ngọc lắc đầu: "Không cần."
Aaron lại đóng cửa kính xe lại, bọn họ không quấy rầy chị gái xử lý việc riêng là một em trai ngoan, cũng biết có một số chuyện họ không thể nghe được.
Sách Vị Nhiên biểu tình có chút khó hiểu.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Hai người anh ta thấy trong xe là người anh ta đã gặp tại khu ghế lô (*)...
(*) Ghế lô: Là ghế ngồi đặc biệt thiết kế trong nhà hát kịch, một gian ghế có vài chỗ ngồi.
Quý Ngọc đến nhà anh làm khách, còn ngại không đủ mang thêm hai người đàn ông nữa?
Được rồi những lời này hình như nghe có hơi kỳ quái.
Nhưng mà chẳng lẽ bản thân mình không xứng có danh phận sao?
Trần Hoài Xuyên đầu óc ong ong xoay tròn.
Một buổi tối này đã xảy ra quá nhiều chuyện rồi, hắn cảm thấy ngực đau giống như bị tê tâm liệt phế vậy.
Mọi chuyện đã qua lâu như vậy rồi, mà mãi đến tận hôm nay cô ấy mới đến tận cửa tìm, hắn mới có thể biết được.
Lúc trước, hắn rất phẫn nộ, rõ ràng là do Quý Ngọc làm nhiều chuyện không đúng như vậy, bản thân mình lại đối với cô nhớ mãi không thể quên.
Bây giờ khi biết được sự thật, lúc đó khi cô đang cô đơn trong bóng tối vậy mà hắn lại không ở bên cô.
Nhìn thấy Quý Ngọc đi từng bước về phía trước, Trần Hoài Xuyên cũng bước từng bước theo cô.
Trong lòng hắn có rất nhiều lời muốn nói, nhưng lại không biết bắt đầu nói từ đâu.
"Anh không cần cảm thấy có lỗi, bởi vì sự áy náy của anh với tôi mà nói không còn ý nghĩa gì nữa rồi, nếu có cũng chỉ làm mọi thứ thêm phức tạp thôi."
Quý Ngọc vừa quay đầu vừa nói, cô muốn cho hắn đừng đi theo cô nữa, lại nhìn thấy vị Trần phu nhân kia đang đi tới bên này.
Đoán không chừng là đang lo lắng cô sẽ hại con trai bà ấy.
Quý Ngọc thay đổi chủ ý, khóe miệng hơi hướng lên một chút.
Nếu đều đã đến đây hết rồi.
Cô cởi giày cao gót ra, cúi đầu một góc 90 độ với người bên kia.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!