Quý Ngọc gật đầu: "Vậy thì tốt, tôi có thể vào nhà không?"
Cô hỏi ý kiến đối phương, rồi lập tức đi vào trong.
Không có nhìn người đang ngây ngốc đứng đó.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Trần Hoài Xuyên: "......"
Tâm tình hắn không gọi là vui vẻ gì, Quý Ngọc lại quá hung dữ. Cho dù năm đó mẹ hắn đưa cho cô năm mươi vạn cũng có chút quá phận.
Nhưng chẳng phải Quý Ngọc cũng lấy đó sao?
Trần Hoài Xuyên không nghĩ sẽ đi so đo chuyện trước kia, nhìn những lời đồn đãi trên trời dưới đất trên internet, hắn thậm chí còn muốn thuê người làm sáng tỏ nó.
Yêu sâu đậm nên mất rất nhiều. Nhiều năm như vậy hắn vẫn chưa quên được cô ấy.
Quý Ngọc đi vào phòng khách, liếc mắt một thấy liền có thể nhìn thấy người phụ nữ đang ngồi trên sô pha đằng kia.
Lữ Nhan Nghi nghe thấy tiếng bước chân liền ngẩng đầu lên nhìn, sau khi nhìn thấy rõ là ai, cả người bà đều đang giật nảy mình.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Tại sao lại là cô gái đó?
Quý Ngọc: "Vị phu nhân này đã lâu không gặp, bà già đi rất nhiều so với trong quá khứ."
Lữ Nhan Nghi trên trán nổi đầy gân xanh, đề phòng hỏi: "Cô tới đây làm gì?"
Quý Ngọc nhìn đối phương vài giây, lên tiếng cười to.
"Tôi thật tiếc là không thể nói tục, nhưng mà nếu không thể nói thô tục vậy nhất thời tôi cũng không biết nên nói cái gì."
Vị thái thái này, bà thật sự không biết tôi đến vì việc gì ư?
Trần Hoài Xuyên: "Quý Ngọc!"
Mặc kệ có như thế nào, đây cũng là trưởng bối phải chú ý thái độ nói chuyện.
"Thật lâu trước kia, tôi chỉ biết Trần phu nhân là kiểu người gì. Sau nhiều năm như vậy, thật sự một chút cũng không thay đổi." Đang nói thì Quý Ngọc dừng một chút, lại hỏi: "Bà vẫn cứ nghĩ rằng tôi vẫn như trước đây tùy ý để bà bắt nạt sao?"
Lữ Nhan Nghi sắc mặt thay đổi, người trước mặt bà đây hoàn toàn khác người trước kia. không phải là học sinh trung học quật cường nữa.
Bà cũng có chút hoang mang.
Trần Hoài Xuyên cảm thấy bầu không khí giữa hai người có chút không đúng, đưa tay muốn kéo Quý Ngọc lại.
"Cô trước hãy bình tĩnh đã, có gì từ từ....."
Quý Ngọc bỏ qua lời nói rồi hất tay đối phương ra: "Cút ngay, anh đừng có chạm vào tôi!"
Trần Hoài Xuyên đưa cặp mắt kinh ngạc nhìn cô, không rõ Quý Ngọc muốn làm cái gì, sau khi suy nghĩ hắn hỏi cô: "Hôm nay, cô đến đây là muốn gây phiền phức gì thế?"
"Tôi và mẹ anh nói chuyện, không có chuyện của anh."
Trần Hoài Xuyên: "..."
Quý Ngọc đi từng bước đến gần, từ trên cao nhìn xuống người ở dưới: "Trần phu nhân, trước kia tại sao tôi lại lấy năm mươi vạn tệ, hẳn là bà không có quên chứ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!