Chương 3: (Vô Đề)

Cuộc đối thoại ở bên kia bức tường, khiến tâm trạng của Thương Châu vô cùng khó đoán.

Anh không hề bất ngờ với cách làm của Lan Dung. Quý Ngọc bị sao vậy chứ? Không nhắc tới chuyện hồi sáng, làm sao cô ấy có thể mở miệng đòi tiền cơ chứ?

Dù là đùa hay thật đi chăng nữa, đây không phải lời cô ấy nên nói.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Thương Châu không muốn nghe nữa, sắc mặt lạnh lùng quay người trở về sảnh trước.

--

Quanh người Thương Châu tỏa ra khí lạnh, mắt thường cũng thấy được còn đáng sợ hơn cả lúc nãy, những người định tới bắt chuyện cũng đành từ bỏ ý định.

"Xem ra tâm trạng của Thương tổng không được tốt."

"Nói cho cùng cũng không phải mẹ con ruột, hôm nay, trợ lý Quý nhìn cũng không vui vẻ cho lắm."

"... Sẽ không sao chứ?"

Mấy cái miệng nhiều chuyện đưa mắt nhìn nhau.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Có chuyện hay để xem rồi!

Thương Châu vừa rời đi, thì Quý Ngọc cũng kết thúc cuộc nói chuyện với Thương phu nhân.

Thương phu nhân tức giận rời đi, mẹ kế chính là mẹ kế.

Quý Ngọc ngẫm nghĩ Thương Châu... đúng là không đáng giá một trăm triệu, cô thét cái giá trên trời, Thương phu nhân hoàn toàn có thể trả giá tại chỗ!

Chỉ cần mở miệng mặc cả, cô có thể giảm 20%!

Chờ xong vụ làm ăn này, hai người còn có thể ngồi lại nói về dịch vụ hậu mãi (*).

(*) Dịch vụ hậu mãi thường bao gồm việc hướng dẫn sử dụng, kiểm tra miễn phí sản phẩm, bảo dưỡng định kỳ, duy tu, sửa chữa, tặng miễn phí cho khách hàng những vật tư, linh kiện, vật liệu liên quan đến sản phẩm và các phục vụ miễn phí khác.

Vị Thương phu nhân này có rất nhiều xích mích với con riêng của chồng. Tình bạn của phụ nữ cũng rất đơn giản thôi — cùng nói xấu một người mình ghét.

Quý Ngọc nhận ra tâm trạng Thương Châu không tốt, nhưng lần này cô chọn mặc kệ.

Trong lòng Thương Châu tự nhủ, nếu Quý Ngọc chủ động thẳng thắn nói với anh, anh chắc chắn sẽ không nói gì nữa, anh còn có thể tha thứ cho cô.

Đợi hai mươi phút, người nào đó cũng chẳng thèm tới.

Quý Ngọc đứng ở một nơi khác, đang cùng vài người đàn ông trẻ tuổi nói chuyện trên trời dưới đất, vừa nói vừa cười.

Đó đều là bạn bè của cậu hai nhà họ Thương, trong mắt Thương Châu đó chỉ là một đám công tử bột không có học thức, Quý Ngọc và bọn họ có chuyện gì để nói chứ?

Nhìn một lúc, sắc mặt Thương Châu càng đen hơn, hôm nay đã xảy ra chuyện gì rồi?

Người phụ nữ kia còn không mau lăn tới đây, anh không thể nhịn được nữa nên bước đến chỗ cô.

Sau khi người vợ đầu qua đời, Lan Dung được gả vào nhà họ Thương, một năm sau sinh được một đứa con trai.

Thương Các kém Thương Châu bốn tuổi, nhưng nhìn rất trẻ con.

Lan Dung không đối xử tệ bạc với Thương Châu, nhưng dù sao cũng chẳng phải con ruột, bà ta sẽ tính toán cho con ruột của mình hưởng nhiều hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!