"Ông chủ thật ngại quá, tôi cũng không biết tại sao lại khóc như này, khiến cho ngài chê cười rồi." Triệu Tân Mai lấy tay lau nước mắt.
Rõ ràng bây giờ mọi thứ đã thay đổi, đã trở nên rất tốt.
Bên ngoài ánh nắng rực rỡ như vậy, còn bọn họ thì đang ở ngôi nhà rộng lớn như thế.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nhưng mà, sao vẫn cảm thấy có chút tiếc nuối.
Trong lòng Thương Châu bực bội, giống như trên ngực đang bị một tảng đá đè nặng.
Cô gái kiêu ngạo kéo đàn cello, Tiểu Tường Vi tóc rất ngắn trong tấm ảnh hoặc mãi mãi là một trợ lý Quý khéo léo.....
Tất cả những người này đều là cô sao?
Thật ra, không cần phải hỏi cũng có thể đoán được đã xảy ra chuyện gì.
Thời gian dần trôi qua mỗi người không ngừng đi về phía trước. Mấy năm nay, Thương Châu cũng không tính là hoàn toàn thuận buồm xuôi gió, nhưng anh đã nhìn thấy không ít người.
Đột nhiên, anh cảm thấy hoảng sợ, trên đường đến đây những kẻ khờ khạo đó không còn thấy nữa.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Quý Ngọc chưa bao giờ đề cập đến quá khứ của mình, cô không muốn bản thân anh biết điều này.
Cho nên dù anh có cố tình muốn ôm lấy cô gái chơi đàn cello lúc trước hay Tiểu Tường Vi kia cũng không thể được.
Mà bây cô chính là một người không cần lệ thuộc vào ai cả, cũng không muốn bất cứ người nào tỏ vẻ đồng tình hay an ủi.
Mắt thấy người đàn ông này sắp đi, Triệu Tân Mai đưa bản ghi chép quá khứ sang: "Ông chủ lớn, những đồ này cậu có muốn lấy đi không?"
Giọng nói Thương Châu trầm thấp: "Không cần, sau này dì cũng có thể dùng."
"Cậu vẫn là nên mang đi thì hơn, tôi không thể nhận lấy vật này được."
Thấy đối phương kiên trì, Thương Châu không còn cách nào khác đành phải nhận lấy với vẻ mặt cay đắng.
Giống như đã từ rất lâu rồi chưa có một ai có thể từ chối anh cả.
Triệu Tân Mai thấy sắc mặt anh không tốt, suy nghĩ một hồi cẩn thận nói: "Tuy rằng, tiểu thư nhà tôi muốn từ chức, nhưng hy vọng ngài không nên trách cô ấy, cảm ơn ông chủ trước kia đã chiếu cố cô ấy."
Thương Châu run sợ, giọng nói có vẻ khó hiểu: "Thật ra, tôi cũng không có... Chăm sóc tốt cho cô ấy."
Triệu Tân Mai lắc đầu: "Sao có thể như vậy được, nếu ông chủ không tốt cô ấy sao lại có thể làm việc nhiều năm như vậy, còn có thể buôn bán kiếm rất nhiều tiền."
Đang nói thì dừng lại một chút, trong lòng bà tràn đầy sự biết ơn: "Tôi biết cô ấy chưa tốt nghiệp đã vào công ty cậu làm, khi đó tiểu thư đã nói ông chủ của công ty mới là một người trẻ tuổi và có năng lực, hơn nữa, tính tình còn rất tốt chưa bao giờ mắng chửi người khác cả. So với công ty trước kia của cô ấy thì tốt hơn nhiều, khẳng định chắc chắn rằng cậu là một người tốt!"
Thương Châu hít sâu một hơi, giống như bị dội một gáo nước lạnh vậy, lại giống như có người cầm một con dao nhỏ sắc bén đâm ở ngực anh.
Đương nhiên, anh còn nhớ rõ thái độ của mình trong hai năm đầu tiên Quý Ngọc đi làm.
Những lời này nghe như đang châm chọc anh vậy.
Triệu Tân Mai thấy đối phương không nói lời nào, cười nói: "Đáng tiếc là tiểu thư cô ấy thích âm nhạc hơn, thật có lỗi khi không trở về làm việc mong ngài đừng quá để ý."
"Tôi đã biết rồi"
___
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!