Con đường sự nghiệp quan trọng hơn, đương nhiên sẽ không nói cái gì mà huynh đệ nghĩa khí nữa.
Dù sao tuổi cũng không lớn, có vài người gấp đến độ mặt đã đỏ lên hết rồi.
"Các cậu không phải đều tỏ thái độ, phải cùng nhau gánh vác trách nhiệm hay sao." Giọng nói Quý Ngọc hờ hững nói.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Tiêu Kiến hít sâu một hơi, giọng nói trầm đi vài phần: "Triệu Bồi xúc động làm việc lỗ mãng... Tôi và cậu ta có thể giải thích với cô, không cần thiết phải hủy hợp đồng mà, dù sao hôm nay mọi người biểu diễn cũng rất thành công, tuổi bọn họ cũng còn trẻ cô có thể cho họ thêm cơ hội nữa không? Cô như vậy hoàn toàn hủy đi tiền đồ của bọn họ rồi."
Nếu có thể thả một con ngựa là Triệu Bồi anh ta cũng thật sự không tính là chịu thiệt gì.
Nói không chừng cô gái này có tấm lòng yếu đuối......
Mấy người đàn ông còn lại cũng đều dùng thái độ nhỏ giọng thỉnh cầu.
"Chúng tôi đều biết lỗi rồi, thật sự không liên quan gì đến chúng tôi cả."
"Đây đều do Triệu Bồi làm, tôi chỉ không có ngăn lại mà thôi, thật ra tôi cũng rất hối hận, chúng tôi cũng chưa làm ra chuyện gì lớn mà?"
"Chị ơi, em thật sự rất thích âm nhạc, cầu xin chị tha thứ cho chúng em đi."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Quý Ngọc không thay đổi: "Không được."
Sự thật chứng minh rằng, phụ nữ một khi đã kiên quyết rồi thì không còn nói đến tình người nữa.
Vẻ mặt chờ mong của bọn họ, trong chốc lát đều ngã vào hầm băng.
Cô rõ ràng là một người khi cười đến dịu dàng như vậy.
"Đúng là bởi vì tuổi còn trẻ về sau đường đi còn dài, mọi người làm sai phải tự chịu trách nhiệm, cần phải trả giá với việc làm của mình, lần này chỉ là bỏ nước đậu phộng vào nước của A Lân đã không thể gánh vác được trách nhiệm thì lần sau nếu mọi người thêm hải sản vào đồ ăn của người dị ứng hải sản hay là cắt dây an toàn của ai đó khi quay phim dẫn đến tai nạn xảy ra... Tôi sẽ cảm thấy có lỗi với nạn nhân tiếp theo."
Chuyện dị ứng này vốn là có thể làm người ta tử vong.
Mặc dù là không biết nhưng vẫn ác độc, nếu đã làm như vậy thì phải chịu trách nhiệm.
Cô ở nơi này để bảo vệ đồng đội của cô.
Tiêu Kiến bị nói một câu như thế, thì không biết phải phản ứng như thế nào.
Khi nãy, Triệu Bồi còn rất cao ngạo mà bây giờ mặt đã đỏ bừng bừng.
"Đã sớm có quyết định rồi chỉ là tôi đang buồn chán, mặc kệ mọi người nói cái gì." Ngưng một chút, Quý Ngọc lại nói thêm: "Mọi người vừa rồi không phải chắc chắn mình không làm hay sao, tôi đây cũng cố chấp cho rằng do các người làm, không phải hay sao?"
Chuyện này thật sự rất công bằng.
Lời nói của mọi người đều nghẹn lại ngay miệng, không thể nói được gì.
Quý Ngọc và đồng đội của mình đứng lên rời đi, cũng không nhìn lại mấy người kia nữa.
Hà Xán Dương và Lương Triển liếc mắt nhìn nhau một cái. Tuy rằng, không biết Quý Ngọc làm như thế nào.
Nhưng khi nhìn thấy những biểu hiện kinh ngạc này nhìn cũng thích quá đi!
So với đánh bọn họ thì thích hơn một chút!
Những kẻ ngốc kia nhìn giống như đang khóc vậy!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!