Chương 2: (Vô Đề)

"Good morning surprise!"

Nghĩ tới những tình tiết trong truyện sau này, tên khốn này sẽ giày vò, làm nhục mình, Quý Ngọc nở một nụ cười đầy ác ý.

Có giỏi thì tới kiếm chuyện đi, hồi đại học cô là con át chủ bài của đội hùng biện đấy.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Thương Châu mở to hai mắt, mặc dù bất ngờ, nhưng cũng không nói gì.

Quý Ngọc mặc chiếc váy ngủ bằng lụa, Thương Châu nhìn chằm chằm vào đường cong uyển chuyển đang hiện ra trước mắt mình, nhớ tới niềm vui đêm qua, nỗi buồn bực kia nhanh chóng tiêu tan hết.

Nhắc tới đêm qua bàn thân anh chơi đùa quá độ như thế, làm sao cô không khó chịu được chứ.

Thương Châu đưa tay ra muốn ôm lấy, tính dỗ dành đối phương.

Quý Ngọc tránh né lùi về phía sau một bước.

Tên khốn này thế mà lại không giận à?

Nếu đã không giận thì thôi, Quý Ngọc cũng chẳng định dỗ làm gì, không nói lời nào rời khỏi phòng ngủ.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Thương Châu vén chăn, đứng dậy đi rửa mặt. Tâm trạng anh vẫn rất tốt.

Từ trước đến giờ, Quý Ngọc đối với anh lúc nào cũng dịu dàng quan tâm, thôi thì giận dỗi một tí, cũng rất có cảm giác mới mẻ.

———

Khi Thương Châu đi xuống, Quý Ngọc đã ăn mặc chỉnh tề ngồi bên bàn ăn rồi.

Cô ôm chiếc máy tính bảng viết đơn từ chức, nếu biết mình đã đến giai đoạn "an hưởng tuổi già".

Vậy có một số chuyện không thể chậm trễ.

Thấy thức ăn trên bàn vẫn chưa động đũa, Thương Châu vừa trải khăn ăn vừa hỏi: "Đã no rồi à?"

"Không phải"

Là nhìn thấy anh tức đến no luôn rồi.

Nhớ tới hình ảnh nam nữ chính đứng với nhau ngày hôm qua, Quý Ngọc không khỏi vui sướng, điều này có nghĩa hộp cơm của nhân vật phản diện là cô đang được hâm nóng rồi sao?

Nếu nhớ lại sớm hơn nửa năm có phải là tốt hơn không. Cô chắc chắn sẽ không ngủ cùng Thương Châu.

Càng không ngủ hết lần này đến lần khác.

Khi đó hai người vẫn chỉ là đối tác làm việc, Thương Châu xem như là tổng tài bá đạo đến tuổi kết hôn, dáng vẻ của mấy cô em bổ nhào lên người anh giống như đang lướt xem hoa vậy. Giúp ông chủ xử lý "vận đào hoa", cũng là công việc hàng ngày của Quý Ngọc. 

Thương Châu đã ba mươi tuổi bên cạnh chẳng có người phụ nữ nào, đương nhiên đàn ông cũng không có. Giới tính linh hoạt.

Nhưng bình thường phải gọi là thẳng nam nhỉ... Quý Ngọc liếc mắt đưa tình một cái là biết ngay. Chỉ là liếc mắt với Thương Châu thì cô không dám.

Cô sợ chết, còn chưa sống đủ nữa mà.

Thậm chí, Quý Ngọc còn suy nghĩ chút chuyện xấu xa, chuyện đó của anh có lẽ nào... bất lực. Gia thế tốt, tướng mạo xuất chúng, thông minh kiệt xuất đều có đủ, cũng phải có chút khuyết điểm thì mới đúng chứ nhỉ.

Sau đó, Quý Ngọc mới biết chỗ nào đó của Thương Châu vẫn dùng tốt lắm, anh chính là con cưng của trời mà!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!