Chương 17: (Vô Đề)

Bốn người cùng nhau luyện tập thời gian không khác biệt lắm, mắt thấy thời gian ghi hình đã đến nên họ cùng nhau đến hiện trường.

Sáu giờ mọi người tập họp lại để rút thăm thứ tự trình diễn, buổi biểu diễn sẽ bắt đầu lúc bảy giờ.

Tạm thời sẽ rút thăm trước khi biểu diễn, Lương Triển là người đại diện ban nhạc đi rút thăm.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Thông thường thì lên sân khấu vào khoảng giữa các tiết mục là tốt nhất, hôm nay Lương Triển đảm nhiệm chức vụ quan trọng này nhưng lại rút trúng vị trí cuối cùng.

Anh không nghĩ mình vận may lại kém đến vậy, thật không còn gì để nói luôn.

Hôm nay, có tới ba mươi ban nhạc, mỗi ban nhạc sẽ trình diễn khoảng năm phút, hơn nữa còn chưa tính đến người dẫn chương trình sẽ nói chuyện vào giữa các phần trình diễn nữa.

Nếu không có gì thì phải chờ ít nhất khoảng bốn đến năm tiếng.

Chắc phải chịu đựng đến đêm khuya rồi.

Thời điểm nhóm bọn họ trình diễn, chắc là thính giác người nghe đã mệt chết rồi.

Quý Ngọc bình tĩnh nói: "Thật ra thì vẫn còn có thể mà, em cảm thấy vẫn tốt hơn là phải trình diễn đầu tiên, không phải kết quả tệ nhất."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Đều đã như vậy rồi, thì chỉ có thể chuẩn bị màn trình diễn thật tốt thôi.

Lương Triển: "..."

Được rồi, bản thân phải cần phải thoải mái mới được.

Ban nhạc diễn ở vị trí thứ hai đang chờ sau sân khấu, mọi người cũng chẳng sợ nhàm chán, có thể vừa xem trình diễn vừa nói chuyện với nhau, cùng bàn luận qua lại.

Trên thực tế thì cũng là những người đã quen từ trước hoặc là bạn bè của bạn bè mình.

Thật ra, các hiện tượng bây giờ không đón nhận các ban nhạc Rock, mọi người có thể cùng tụ họp lại cùng một chỗ để biểu diễn trên sân khấu kia cũng không sai biệt gì lắm.

Ban nhạc Hành Tinh đã thành lập được mười hai năm, ở phía trước đều là những thế hệ trẻ nhưng cũng đã có nhưng cũng đã lắng động cùng tích lũy kinh nghiệm, rất có phong cách riêng của mình.

Bên cạnh đó, ban nhạc cùng công ty với bọn họ "Ước hẹn tạm thời" khi rút thăm thứ tự trình diễn được trúng vị trí biểu diễn thứ ba.

Bọn họ theo ban nhạc Hành Tinh tới, cho nên hiện tại bị trêu chọc không ít.

Mỗi một người hát sẽ được hát vài câu trong bài hát, nên tất cả mọi người đều có thể được hát, thật tốt.

Ban nhạc vốn không được tính vào vòng tròn giải trí cho nên đều nói sự thật mà không sợ đắc tội với ai.

Tôi cũng vô cùng bất lực, còn không được tự do ngôn luận nữa sao?

"Đàn ghi

-ta cùng với bass đều là đệm, cầm theo nhạc cụ để làm ra vẻ thôi."

"Tôi nói này, có phải những chàng trai trẻ tuổi, đẹp trai này đi nhầm chỗ hay không chứ."

"Mẹ nó, Lương Triển anh không mang theo các sư đệ của mình đến sao?"

Lương Triển ngoài mặt cười nhưng trong lòng lại cười không nổi: "Bọn họ mới không phải sư đệ của bọn tôi, đừng ở đó mà nói lung tung."

Ân oán cũng chưa kết thúc đâu, trong lòng còn đang bực bội muốn bốc cháy đây này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!