Chương 14: (Vô Đề)

Đêm nay, là ngày kỷ niệm mười năm của vợ chồng Lương Triển, đồng thời cũng mời không ít bạn bè tốt đến bar chúc mừng.

Tuy rằng, Lương Triển giữ bản thân trong sạch, nhưng không ngừng có vận đào hoa, cũng nhờ Vương Diệu Diệu mới nhốt được cái tính này lại.

Vợ chồng nhiều năm như vậy, cũng không dễ dàng gì.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Vương Diệu Diệu kéo Quý Ngọc đến kế bên mình, nháy mắt nói: "Bánh kem chúc mừng này, em đến thổi nến ước nguyện đi."

"Sao chị lại cho em?" Quý Ngọc có chút ngoài ý muốn nói.

Vương Diệu Diệu gật đầu, hối thúc nói: "Tiểu Tường Vi của chị à, ước nguyện nhanh đi, chị hy vọng em có thể mỗi ngày đều vui vẻ."

Nữ nhân so với đám nam nhân này tâm tư càng tinh tế hơn, cô ấy nhìn ra được Qúy Ngọc có tâm sự.

Sau mười năm đột nhiên trở về, không cần nghĩ vẫn biết có vấn đề.

Người bên cạnh bắt đầu ồn ào, mọi người đứng thành một vòng tròn.

"Lương Triển anh nói xem, các anh trước kia có thể trộm được một tay chơi bass xinh đẹp như vậy, chúng em đều nghĩ anh đang khoác lác ai lại nghĩ là thật chứ."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Ngọa tào, ngày kia mọi người đi tham gia , những người khác đều phải rửa mắt mong chờ đó nha!"

"Tôi đã rất hâm mộ, người chơi bass không dễ tuyển dụng đã vậy còn là tay chơi bass nữ."

"Bộ dạng còn xinh đẹp, kỹ thuật thì hoàn hảo như vậy!"

Ba người trong ban nhạc Hành Tinh đều nở nụ cười, vẻ mặt Lương Triển càng thêm đắc ý: "Hâm mộ cũng vô ích thôi, chỉ có một không có hai."

Lời này đặc biệt kéo thêm thù hận, đã có người bắt đầu mở màn chiến đấu.

Quý Ngọc hạ mắt, hai tay tạo hình chữ thập, trong lòng cô bắt đầu cầu nguyện ngẩng đầu lên thổi tắt nến.

"Em ước nguyện điều gì thế, nói nghe một chút đi." Hà Xán Dương hỏi.

Quý Ngọc thanh âm nhẹ nhàng nói: "Không được, ước nguyện nói ra sẽ mất linh."

Bây giờ, mọi người tụ họp lại một chỗ cùng uống rượu, vẫn giống như lúc trước không khác gì.

Quý Ngọc thường uống rất ít rượu, nhưng hôm nay lại uống không ít.

Ai mời cũng không từ chối, vừa nhìn đã thấy đáy ly.

Tửu lượng của cô cũng không tệ, uống nhiều như vậy cũng chỉ mới say năm phần hoặc là đã kiềm chế mãi thành thói quen, không thể uống đến mức say mèm, uống một bữa liền đến trời đất tâm tối.

Gần rạng sáng mọi người mới tan cuộc, Thẩm Hoài Lân không uống rượu, anh được sắp xếp đưa Quý Ngọc về nhà.

Con gái buổi tối lái xe không an toàn.

Thẩm Hoài Lân đến bãi đỗ xe lái xe ra, Quý Ngọc cùng đám người đang đứng ở ven đường.

Bị gió thổi một hồi, cơ bản thì năm phần say cũng tiêu gần hết chỉ còn lại hai, ba phần.

Cô lại nghĩ đến nguyện vọng vừa rồi của chính mình.

Mười năm dường như rất dài thật sự không dám nhớ lại. Có vẻ rất dài nhưng thật sự thì rất ngắn chính là chỉ trong nháy mắt thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!