Chương 1: (Vô Đề)

Nhận được thông báo về chuyến bay của Thương Châu, Quý Ngọc xuất phát trước hai tiếng để ra sân bay đón anh.

Cô là trợ lý riêng của Thương Châu, hai người đã làm việc chung với nhau bảy năm, đa phần những chuyện lớn nhỏ của anh sẽ do cô xử lý.

Lần này Thương Châu tới Pháp một tuần, trong tay Quý Ngọc còn có những việc khác cần xử lý nên không đi được, hiếm khi cô không đi cùng anh.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Trước khi hạ cánh hai mươi phút, Quý Ngọc đã tới. Cô nhìn khung cảnh tẻ nhạt ngoài cửa sổ, thầm cảm khái làm boss cũng đâu có dễ.

Bay liên tục mười tiếng nhưng cũng không có thời gian nghỉ ngơi điều chỉnh lại múi giờ.

Buổi tối Thương tổng còn có lịch trình, phải tham gia một bữa tiệc.

Quý Ngọc nhìn thoáng qua người đang đi đằng trước, khóe miệng hơi nhếch lên, đúng lúc ánh nắng chiếu lên vai cô, nhìn cô giống như được đính lên một tầng ánh sáng ấm áp.

Trông thật dịu dàng xinh đẹp.

Thương Châu mặc một bộ vest sang trọng màu xám bạc, hàng cúc cài như phát sáng, khuôn ngực vững chãi, xa xa khiến cho người ta có cảm giác lấn át, không dễ chọc.

Anh ngồi xuống chỗ trống bên cạnh Quý Ngọc, mấy người phía sau nhanh chóng lên một chiếc xe khác.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Xe chuyển bánh, lúc này Thương Châu mới quay mặt qua nhìn người bên cạnh.

Quý Ngọc quay qua, ánh mắt giao nhau, cô mỉm cười nói: " Chào mừng trở về, anh có mệt không?"

"Vẫn ổn, cô không cần phải tới đón tôi." Thương Châu đưa tay lên xoa xoa đôi lông mày, nhưng trong mắt lại không thấy sự mệt mỏi.

"Tôi cũng không bận gì, nên mới tới đây." Quý Ngọc dịu dàng nói. Tối nay làm bạn đồng hành cùng ông chủ tham dự bữa tiệc, cô đã trang điểm xong xuôi, quần áo cũng đã chuẩn bị tốt đến cả độ cong của tóc cũng chẳng thể bắt bẻ.

Cô chuẩn bị trước hẳn hai tuần, đi spa làm đẹp, chọn quần áo phụ kiện, bỏ cả bữa tối để giữ dáng.

Thương Châu thu lại ánh mắt, Quý Ngọc xinh đẹp, tính cách tốt, năng lực làm việc luôn được khen ngợi, hơn nữa trong nửa năm qua, càng dịu dàng săn sóc hơn trước, liên tục lấy lòng.

Mặc dù ngoài miệng không nói gì, nhưng trong lòng anh lại thấy rất thoải mái.

Thấy anh không có ý muốn tiếp tục câu chuyện, Quý Ngọc không nói thêm gì nữa, trong xe yên tĩnh trở lại.

Biết nhìn sắc mặt được xem là kỹ năng cơ bản của một trợ lý.

Tính khí Thương Châu không tốt lắm, hai năm gần đây cũng có chút thay đổi, cô cũng quen với việc đoán tâm trạng của anh, đã có thể nắm bắt được tâm trạng anh.

——

Một tiếng sau, chiếc xe dừng lại trước tòa nhà mang phong cách Bắc Âu thời trung cổ.

Phía trong cửa kính, ánh đèn sáng rực rỡ, ánh sáng của đèn hòa cùng ly rượu vang đỏ.

Chủ nhân của bữa tiệc hôm nay là người rất có máu mặt, mời tới hơn chục vị khách quý còn có cả những người nổi tiếng trong giới.

Nhớ tới bữa tiệc lần trước, Thương Châu hơi nhíu mày khi nhìn thấy bộ đồ lệch vai của cô, nên lần này Quý Ngọc đã chọn một bộ sườn xám cách tân bằng lụa.

Khuy tà phải chỉnh tề, tóc quấn lên gọn gàng, dịu dàng mà đoan trang.

Hôm nay, không thiếu những nữ minh tinh nổi tiếng trong giới giải trí và các tiểu thư con nhà danh gia vọng tộc, mỗi người một vẻ. Nhưng đa số những ánh mắt đều đổ dồn về phía trợ lý Quý.

Lụa satin màu xanh lục làm tôn lên làn da trắng sứ, khiến cho chiếc cổ thiên nga của cô càng thêm nổi bật, hai vạt sườn xám chỉ xẻ tới đầu gối, lộ ra nửa bắp chân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!