Chương 30: (Vô Đề)

Trên đường đi từ quán bar ra ngoài, Hạ Nhạc Lịch cứ mãi suy nghĩ, rốt cuộc cô nên mở lời thế nào để giải thích rõ ràng với Chu Châu.

Tuy cô đúng là "thèm thân thể người ta", nhưng cũng chưa đến mức sắc đẹp làm mờ mắt mà ra tay trực tiếp.

Dù xét về kết quả, cô đúng là đã ra tay rồi…

A a a…!

Chuyện này giải thích thế nào đây?!

Cứ lơ đãng như vậy suốt cả quãng đường, lúc Thương Thời Câu dừng lại, cô suýt nữa đã đ.â. m sầm vào anh.

Cô phanh gấp, lùi lại một bước rưỡi, kéo giãn khoảng cách để tỏ rõ mình hoàn toàn không có ý đồ gì khác.

Thương Thời Câu không vội lên xe mà nửa dựa vào xe, nghiêng người khuỵu gối, quay đầu nhìn cô, "Đang nghĩ cách giải thích với Chu Châu à?"

Hạ Nhạc Lịch kinh ngạc mở to mắt.

Anh chàng này có thuật đọc tâm à? Thương Thời Câu nhìn vẻ mặt kinh ngạc của cô, không nhịn được cười.

Chu Châu bất đắc dĩ: [Cô viết hết lên mặt rồi kìa.]

Quá dễ hiểu.

Thương Thời Câu lại liếc mắt qua, ánh mắt lơ đãng lướt qua vị trí của "Chu Châu", "Vậy cô cứ nghĩ cho kỹ đi."

Nói rồi, anh quay người mở cửa xe.

Chu Châu nhìn dáng vẻ "rõ ràng rất để tâm" mà lại dời tầm mắt của Thương Thời Câu, lắc đầu cười thầm: Trẻ con.

Rồi lại cúi đầu nói với Hạ Nhạc Lịch, giọng ấm áp, [Lên xe đi.]

Hạ Nhạc Lịch:?

Cô ngơ ngác làm theo. Tuy có chút khó hiểu, nhưng hình như đã qua ải rồi.

— Khoan đã, rốt cuộc cô đang lo lắng cái gì?!

Lần này Thương Thời Câu không đưa Hạ Nhạc Lịch đến quán bar hay club đêm nữa, mà là một nơi trông rất cao cấp.

Trên cột La Mã là những bức phù điêu trang trí, tượng sư t. ử mạ vàng lặng lẽ canh giữ trong đêm, tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước trang trí.

Hạ Nhạc Lịch lập tức hiểu ra, đây hẳn là một hội sở tư nhân cao cấp.

Phiên bản "Thiên Thượng Nhân Gian" của thế giới khác?

Theo lẽ thường, những nơi cao cấp thế này phải có ngưỡng cửa vào rất nghiêm ngặt, có người gác cửa đỗ xe, nhân viên lễ tân xinh đẹp lịch sự yêu cầu xuất trình thư mời. Người gác cửa đúng là có, lễ tân cũng rất xinh đẹp, nhưng khi Thương Thời Câu chỉ đơn giản đỗ xe rồi đi tới, quẹt vé ở máy soát vé rồi dẫn Hạ Nhạc Lịch vào, cô vẫn cảm thấy có gì đó không đúng.

Nơi thế này, mua vé là vào được sao? Cái cảm giác như đi qua cửa an ninh nhà ga này là sao vậy?

Nói vậy quả thật hơi quá.

Chính xác hơn, nơi này giống nhà hát kịch mà cô đến mấy hôm trước hơn.

Hạ Nhạc Lịch nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy —

Chắc chắn là hội sở này chưa đủ cao cấp!

Đang nghĩ vậy, đối diện có một người đàn ông trung niên béo mặc vest ba mảnh đi tới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!