Buổi chụp hình kéo dài nửa ngày kết thúc, đợi đến khi Hạ Nhạc Lịch đeo máy ảnh, xách túi mua sắm đi trên đường về thì trời đã ngả sang chiều.
Cơn mệt mỏi thể xác từng đợt ập tới, nhưng tinh thần cô vẫn khá tốt, thậm chí còn có chút hưng phấn.
Hạ Nhạc Lịch không nhịn được nói với Chu Châu bên cạnh: "Mở hàng may mắn! Chụp hình thuận lợi, lại còn giải quyết được vấn đề quần áo nữa."
Chu Châu không muốn dội gáo nước lạnh, nhưng nhìn sắc mặt tái nhợt của cô, anh vẫn thở dài: [Cô cũng không soi gương xem, mặt trắng bệch ra rồi kìa. Về nghỉ ngơi sớm đi.]
"Vẫn ổn mà?" Hạ Nhạc Lịch sờ sờ mặt mình, lại nói đùa, "Cũng có thể là do da tôi vốn trắng sẵn."
Ngay sau đó lại thở dài: "Hơn nữa về cũng đâu được nghỉ, còn phải sửa ảnh, làm hậu kỳ. Chụp ảnh sướng một giờ, hậu kỳ gãy cả tay."
Cô nói như vậy, chợt nhớ ra lúc nãy cùng AA mua không ít đồ linh tinh, trong đó hình như có cái gương nhỏ được tặng kèm.
Miệng lẩm bẩm "Để tôi tìm xem", sau một hồi lục lọi, gương thì không thấy đâu, ngược lại cô nhìn thấy một chiếc áo tay ngắn phối màu đỏ đen rất bắt mắt, chính là chiến lợi phẩm đầu tiên khi đi dạo phố của AA.
Thấy tình huống này, Hạ Nhạc Lịch còn gì mà không hiểu.
Cô đau khổ ôm mặt, than thở: "Cầm nhầm túi rồi."
Hạ Nhạc Lịch gọi điện cho AA trước, nhưng không ai bắt máy. Cô day day cái đầu đang đau nhức, cũng chỉ đành nói: "Để tôi mang trả lại cho cô ấy vậy." Tranh thủ lúc này người ta còn chưa đi xa.
Lần này Hạ Nhạc Lịch thật sự cảm thấy cơ thể rất yếu rồi.....
Cộng thêm lần vừa rồi đi cùng AA về, Hạ Nhạc Lịch đã có kinh nghiệm hai lần quay lại con hẻm này.
Không còn vẻ chật vật, giật mình thon thót như hồi sáng, nhưng đi vào chỗ tối tăm vẫn cảm thấy sau lưng lạnh toát, cô không nhịn được bắt chuyện với Chu Châu: "Hèn gì AA luôn cảm thấy mình bị người ta theo dõi, đi ở chỗ này, tôi cũng cảm thấy sau lưng có đôi mắt đang nhìn chằm chằm."
Vẻ mặt Chu Châu khẽ thở dài: [Con gái sống ở nơi như thế này không an toàn.]
Nhưng nếu không phải vì cuộc sống ép buộc, ai lại muốn sống ở môi trường này chứ? Hạ Nhạc Lịch ngược lại khá lạc quan: "Nhà bên này cũng hết hạn rồi, AA cũng không định gia hạn, cô ấy nói lần chuyển nhà này muốn tìm một nơi tốt hơn."
Cuộc sống luôn phải nhìn về phía trước mà~
Theo lời AA nói, so với lúc mới đến thành phố S nghèo rớt mùng tơi, hiện tại trong tay cô ấy ít nhất cũng có chút tiền tiết kiệm.
Hai người vừa đi vừa trò chuyện, đến ngã tư phía trước hơi sáng một chút thì gặp một anh chàng shipper.
Hạ Nhạc Lịch xác định đối phương định đi về phía mình, cô đã chuẩn bị nhường đường, nhưng bốn mắt nhìn nhau, đối phương quả quyết rẽ sang hướng khác.
Nhìn cái bóng lưng trông thế nào cũng giống như đang chạy trối c.h.ế. t kia, Hạ Nhạc Lịch thật sự hoang mang một lúc.
Một lát sau, cô rốt cuộc cũng nhận ra điều gì, nhìn nhìn chính mình, lại nhìn nhìn Chu Châu.
Trong con hẻm tối tăm, một người phụ nữ dường như đang nói chuyện với ai đó bên cạnh, nhưng đèn xe vừa chiếu vào, trên đường lại chỉ có một người... Nghĩ kỹ thì cũng kinh dị thật ha ha (cười gượng).
Hạ Nhạc Lịch đau đớn rút kinh nghiệm: "Đợi tiền về, tôi vẫn nên mua cái tai nghe trước đã."
Chu Châu: [… Chỗ tôi có, đợi về tôi lấy cho cô.]
Mặc dù anh cảm thấy vấn đề không chỉ nằm ở tiếng nói chuyện.....
Tuy gặp chút sự cố nhỏ, nhưng cả đoạn đường vẫn coi như thuận lợi đến dưới lầu.
Cửa tòa nhà không đóng, Hạ Nhạc Lịch đi thẳng vào, khó khăn lắm mới leo lên được lầu, bất ngờ phát hiện cửa vẫn đang mở. Cô đang định mở cửa, Chu Châu không biết đã nhận ra điều gì, nghiêm giọng ngăn lại: [Đừng vào!]
Lời nhắc nhở vẫn chậm một bước, cửa đã bị kéo ra.
Cánh cửa không linh hoạt mang theo tiếng "két" chầm chậm xoay ra ngoài, trong phòng không bật đèn, cửa sổ bị tòa nhà đối diện che chắn kín mít, ngay cả một tia sáng cũng không lọt vào được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!