Chương 7: (Vô Đề)

"Em nghe nói lúc đội hạm Vực Sâu khởi hành thì bị hải tặc tập kích, nên Nguyên soái Chu đích thân lái giáp chiến ra truy kích." Ryan hạ giọng, ghé sát tai Lâm Tự kể, "Đội hạm vẫn đi theo lộ trình ban đầu. Sau khi đánh tan đám hải tặc, giáp chiến của Nguyên soái bị tụt lại khá xa. Tốc độ giáp chiến không theo kịp hạm đội nên anh ấy đáp thẳng về tinh cầu thủ đô, chuẩn bị điều động một chiến hạm khác. Đúng lúc Thái tử điện hạ mở yến tiệc, thế là tiện thể mời luôn Nguyên soái Chu."

"Ừ."

Lâm Tự chỉ hờ hững đáp một tiếng.

Ryan thấy ánh mắt anh vẫn dừng trên người Heinrich, không khỏi âm thầm cảm khái: ngay cả kiểu người như thầy Lâm – không thích giao tiếp, chả buồn quan tâm ai – cũng bị khí thế của Nguyên soái Chu thu hút.

Cậu kích động kéo kéo tay áo anh:

"Thầy Lâm, thầy nhìn đi, cảnh này có giống đoạn 'biển tách làm hai' trong cuốn thần thoại Cổ Trái Đất tụi mình từng phục dựng không?"

Có lẽ là giống thật.

Lâm Tự vốn không để tâm câu nói của Ryan. Lúc này, trong mắt anh đã chỉ còn lại một mình Heinrich..... Anh ta thơm quá.

Trên người người đàn ông đang tiến lại gần mang theo một mùi hương năng lượng tinh hạch. Đối với một kẻ đã "đói" năng lượng suốt bảy tám năm như anh, mùi đó gần như có sức mê hoặc đến mức khiến toàn thân mềm nhũn, khó mà đứng vững.

Đến khi Heinrich đã dừng lại ngay trước mặt, Lâm Tự vẫn còn nhìn chằm chằm, không chớp mắt. Ánh mắt tr*n tr** đảo qua ngực, vai, cổ áo đối phương, như muốn xem trên người anh ta rốt cuộc có giấu tinh hạch ở đâu.

Heinrich đứng yên trước mặt Lâm Tự, nhẹ hé môi, đôi môi mỏng mở ra một khe hẹp rồi lại khép lại, bỗng nhiên không biết phải mở lời thế nào.

Anh chưa từng thấy Lâm Tự trong bộ dạng này – mà nói đúng hơn, số lần hai người gặp mặt vốn cũng chẳng được bao nhiêu.

Lễ phục chỉnh tề đã thay cho kiểu ăn mặc tùy tiện thường ngày. Tóc đen dài ngang vai được chải gọn, buộc lại sau gáy, phần đuôi tóc ngoan ngoãn rũ xuống. Vài lọn tóc lòa xòa trước trán được vuốt gọn ra sau, lộ rõ gương mặt và đôi mắt sáng.

Khiến cả con người anh lại mang theo một vẻ đẹp vừa thanh nhã vừa anh tuấn, gần như đến mức khiến người ta giật mình.

Thân hình gầy, những đường nét mảnh mai trên gương mặt lại được phủ một lớp sắc bệnh nhàn nhạt, hàng mi dày, dài khẽ run, đổ một mảng bóng mỏng lên tròng mắt.

Đôi mắt xám vẫn mang màu sương mờ như trước, nhưng sắc xám nhạt tới độ gần như trong veo, khiến người ta thấy rất khó tả, nhất là khi bị đôi mắt ấy nhìn thẳng, chăm chú.

Trong khoảnh khắc, Heinrich bỗng có cảm giác mình biến thành con mồi bị thợ săn khóa chặt. Mi mắt anh khẽ rung.

Ánh mắt của mọi người trong hội trường cũng đồng loạt đổ dồn về phía hai người. Có người nhận ra Lâm Tự, lập tức xôn xao bàn tán nhỏ.

Heinrich nghĩ chắc chắn Lâm Tự không thích bị chú ý kiểu này, nên quay đầu dặn sĩ quan phía sau mấy câu. Một trong hai người lập tức lĩnh ý, đi vào trong sảnh, khuấy động không khí, mời mọi người cứ tiếp tục tiệc tùng, cố ý dời sự chú ý của đám đông đi.

Chẳng mấy chốc, hội trường lại râm ran trở lại. Nhưng lần này, chủ đề chính trong các câu chuyện đa phần đều xoay quanh cái tên – Heinrich Chu.

Heinrich cúi đầu, một lần nữa chạm phải ánh mắt của Lâm Tự. Đối phương chỉ thấp hơn anh một chút.

"Xin chào, ngài Lâm Tự. Chúng ta lại gặp mặt rồi."

"Chào buổi tối, Nguyên soái Chu."

Đáp xong câu đó, Lâm Tự đợi một lát vẫn không thấy Heinrich lên tiếng, bèn lần hiếm hoi chủ động hỏi:

"Nguyên soái Chu tìm tôi có việc gì không?"

...

"Chào hỏi."

Không có "chất bôi trơn" là Arnold, hôm nay theo sau Heinrich chỉ có hai sĩ quan xa lạ. Cả hai đều rất cung kính, nhưng hình như chẳng ai ý thức được cần phải "đu dây" hộ cấp trên, cứ để mặc Nguyên soái... phun ra đúng hai chữ.

Heinrich vừa nói xong đã mím môi lại, ngay cả bản thân anh cũng không hài lòng với câu trả lời này. Dưới ánh nhìn thẳng tắp của Lâm Tự, anh gần như muốn dời mắt đi nơi khác.

Nhưng đúng lúc ấy, Lâm Tự bỗng... cười.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!