Chương 50: (Vô Đề)

Lâm Tự khẽ cử động, chóp mũi cao thẳng của Hải Ninh Hi trượt tới sát đường chân tóc cậu. Cơ bắp trên cánh tay anh căng chặt cả lên, nhưng lực cuối cùng rơi xuống lưng Lâm Tự lại nhẹ đến mức chỉ như ôm hờ.

Nếu Lâm Tự muốn đẩy anh ra, anh sẽ chỉ lặng lẽ chờ.

Nhưng Lâm Tự chỉ đưa tay đỡ con thỏ

-mèo, để nó đứng cho vững, khỏi trượt chân ngã. Toàn bộ sức nặng của cậu và thỏ

-mèo gần như đều dồn lên người Hải Ninh Hi, như thể lấp đầy một khoảng trống nào đó.

Thế nhưng mặt trăng không thuộc về anh, vầng trăng ấy đã rơi vào lòng người khác.

Hải Ninh Hi bỗng nhớ đến đóa hồng Nguyệt Quý đỏ rực từng bị Lâm Tự từ chối.

Lâm Tự đã dùng sự lễ độ và khoảng cách để nói rõ lập trường, chỉ là anh không chịu buông tay. Giờ anh có nên thả cậu ra, dẹp hết lòng tham và mọi ý nghĩ không nên có kia?

Nhưng người kia từ đầu đến cuối chưa từng xuất hiện. Người đó cũng sẽ không biết chuyện Lâm Tự có một đứa con. Phải chăng Lâm Tự đã không còn yêu người đó nữa?

Nếu đúng như vậy... thì Hải Ninh Hi có lẽ có thể giữ vầng trăng ấy lại bên mình.

Hơi thở anh khẽ run rẩy:

"Người đó là ai?"

"Gì cơ?" Giọng nói của Lâm Tự vang ngay bên tai anh, trầm thấp, từ tính, mềm mại như lông tơ.

"Anh ấy, hoặc cô ấy, là Alpha hay là Beta?"

Lâm Tự ngẩng đầu, muốn lùi ra một chút để nhìn rõ mặt Hải Ninh Hi, nhưng eo đã bị cánh tay anh nhẹ nhàng siết lấy. Lùi nữa là sẽ trượt khỏi vòng tay ấy, nên cậu thôi không động đậy. Khi ngẩng lên, chóp mũi hai người sượt qua nhau, song trong căn phòng tối đen, dù có nhìn thẳng vào mắt nhau cũng chẳng thấy được gì.

Lâm Tự lại dịch về phía anh, hơi cúi đầu, tựa má vào bên mặt Hải Ninh Hi, vành tai chạm vào má anh, khẽ cọ một cái.

"Không có 'người khác'."

"Không phải 'người'?" Hải Ninh Hi thoáng căng thẳng. Nếu đối tượng Lâm Tự để ý không phải loài người, thì anh gần như chẳng còn cơ hội nào nữa.

"Là người cá? Hay là một chủng tộc ngoài hành tinh nào khác?"

Vừa dứt lời, đã nghe Lâm Tự bật cười lạnh một tiếng, vỗ bốp một cái lên vai anh.

"Hải Ninh Hi Sở, trong mắt anh tôi là hạng người gì vậy?" Sao tự nhiên lại kéo sang chuyện lên giường với chủng tộc ngoài hành tinh rồi.

Lâm Tự hoàn toàn không có ý kỳ thị các chủng tộc ngoài hành tinh.

"... Em có một cái đuôi."

"Anh để bụng chuyện đó lắm à?"

"Không, không... Rất đẹp."

Lời khen thẳng thắn, bất ngờ ấy khiến bầu không khí giữa hai người bỗng chốc lặng đi. Lâm Tự bình tĩnh lại, lên tiếng lần nữa:

"Nếu, tôi nói là nếu, thật sự có một đứa trẻ, có lẽ đứa bé là của tôi, nhưng không phải của ai khác."

"Là sao?"

Vậy là cậu đã đoạn tuyệt với cái vị "người yêu không rõ chủng tộc" kia rồi?

"Nguyên soái Hải Ninh Hi Sở..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!