Chương 49: (Vô Đề)

Chai rượu thủy tinh được ướp lạnh trong xô đá, thứ chất lỏng màu lam được rót ra, phủ lên thành ly một lớp sương trắng mỏng.

Khi ngón tay Lâm Tự chạm vào thành ly, lớp sương ấy tan thành những giọt nước mát lạnh, men theo lòng bàn tay chảy vào ống tay áo, trượt dài đến tận khuỷu tay.

Cậu nhấp một ngụm rượu Lam Quả. Lam Quả được trồng trong đồn điền của một chủng tộc ngoài hành tinh nào đó, rượu ủ từ nó mang theo vị chua ngọt rất khẽ, hơi giống nam việt quất.

Lâm Tự tự rót cho mình một ngụm đầy, tay còn lại nắm chặt Tiểu Hắc, như thể muốn mượn thế mà xoa dịu cơn bứt rứt trong người. Tiểu Hắc cuối cùng chịu hết nổi, khẽ "yễng yễng" kêu một tiếng.

Rượu Lam Quả nồng độ không hề thấp, chất lỏng mát lạnh chảy vào dạ dày, để lại cảm giác tê dại nơi môi răng.

Thấy Lâm Tự chẳng còn tay nào rảnh, Hải Ninh Hi bèn kéo đĩa bít

-tết trước mặt cậu về phía mình, dùng dao nĩa cắt nhỏ xong lại đặt trở lại trước mặt cậu.

"Hứa Tinh nói dạo này em ăn uống không được tốt."

"Cũng... hơi vậy..." Lâm Tự đặt ly rượu xuống, dùng nĩa xiên một miếng thịt bò nhỏ. Thật ra đồ ăn ở Nhà ăn số 9 đều không tệ, nhưng dạ dày cậu cứ khó chịu, thường xuyên ăn không trôi, chỉ có thể nhai nhai rồi miễn cưỡng nuốt vào.

"Do đồ ăn không hợp khẩu vị sao?"

Lâm Tự khẽ lắc đầu.

Vài ngày gần đây, Nhà ăn số 9 liên tục thay đổi món gửi tới. Món nào bữa trước cậu ăn được nhiều thì giữ lại, món nào không hợp thì đổi sang món mới. Cả bàn hôm nay đều là tinh tuyển trong mấy ngày đó.

Thế mà cậu vẫn chẳng thấy ngon miệng. Nếu đói quá chịu hết nổi, mấy hôm nay cậu chỉ toàn lôi tinh thạch ra gặm tạm.

Miếng bít

-tết vân mỡ phân bố đều, xém vàng óng ả, bình thường chắc chẳng mấy chốc là Lâm Tự có thể xử lý sạch cả đĩa. Nhưng hôm nay mới ăn được vài miếng đã lại thấy muốn nôn.

Cậu định uống thêm ngụm rượu để đè cơn buồn nôn xuống, kết quả lại sặc đến ho khan. Hải Ninh Hi lập tức đứng dậy, đưa tay vỗ nhẹ lưng cậu.

"Đi khám bác sĩ." Hải Ninh Hi đỡ lấy vai Lâm Tự, khẽ nói.

Anh không muốn thấy Lâm Tự khó chịu như vậy.

Nhưng vị Sở Nguyên soái bách chiến bách thắng giờ phút này, ngoài việc đứng bên cạnh cậu thì chẳng làm được gì hơn.

Lâm Tự cố gắng điều hòa lại nhịp thở, lòng bàn tay cậu đặt lên mu bàn tay đang đặt trên vai mình của Hải Ninh Hi, chậm rãi nắm lấy, nhưng miệng lại buông lời từ chối:

"Không cần..."

Các ngón tay Hải Ninh Hi khẽ động, chạm tới mặt trong cổ tay Lâm Tự. Dòng máu đang chảy trong mạch, nhịp mạch đập tỏa ra hơi ấm.

Và cả vị ngọt.

Mùi ngọt trên người Lâm Tự gần đây vẫn chưa hề tản đi, ẩm nóng, quẩn quanh lấy cả thân cậu. Hải Ninh Hi thậm chí còn hoài nghi, Tiểu Hắc bị cậu ôm trong lòng lâu như vậy cũng dính chút hương vị ấy rồi.

Thế nhưng anh vẫn kiên định với lập trường của mình:

"Anh đưa em đi gặp bác sĩ. Ngay ở khu C, không xa."

Anh lật ngược bàn tay, để lòng bàn tay mình áp vào lòng bàn tay Lâm Tự, siết lại bàn tay mát lạnh kia.

Bị Hải Ninh Hi nắm tay kéo dậy, Lâm Tự không mấy tình nguyện. Hai người dắt tay nhau đều bằng tay phải, cánh tay phải của Lâm Tự vì thế mà vòng chéo trước ngực, đi lại không tiện, nên vừa đứng lên hai người đành phải buông tay ra.

Lâm Tự nhặt đôi găng tay trắng trên bàn đưa cho Hải Ninh Hi. Anh vừa dắt cậu bước đi, vừa đeo găng vào. Động tác có chút vội vàng, như thể vẫn còn lưu luyến hơi ấm và cảm giác chạm vào lòng bàn tay ban nãy.

Bàn tay vừa được anh nắm lấy giờ đang bận bóp bóp móng vuốt của Tiểu Hắc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!