Katherine nhìn gương mặt lạnh như băng của Hải Ninh Hi, lập tức tự biên trong đầu một vở bi kịch kiểu Alpha mạnh – Beta yếu, bảy năm ngứa ngáy, cưỡng ép chiếm đoạt rồi ôm bụng bỏ trốn. Môi cô mấp máy mấy lần, cuối cùng vì thân phận của Hải Ninh Hi mà chỉ có thể nghiến răng nói:
"Nguyên soái, anh đúng là ghê gớm thật đấy."
Bị Katherine châm chọc một câu không đầu không đuôi, Hải Ninh Hi nhíu mày nhìn theo bóng lưng hậm hực rời đi của cô, hỏi:
"Vừa rồi cô ấy nói gì với em?"
Lâm Tự cũng ngơ ngác chẳng hiểu gì, thành thật đáp:
"Cô ấy bảo... tôi gầy quá, bảo tôi nên bồi bổ thêm?"
Nghe vậy, Hải Ninh Hi nghiêm túc quan sát Lâm Tự. Mấy ngày nay ăn ngủ của cậu đảo lộn hết cả, quả là lại gầy đi không ít. Trên người vẫn đang mặc bộ đồ tác chiến size của anh mà Chu Bình Ba mang tới, giờ trông rộng thùng thình.
Chỉ cần chạm nhẹ là có cảm giác có thể ép nát cả khoảng "không khí rỗng" ấy, nắm gọn lấy cánh tay và bờ vai mảnh dẻ của cậu.
Trước đó vất vả lắm mới "vỗ béo" được lên một chút...
"Đúng là gầy đi rồi, phải ăn nhiều hơn chút." Hải Ninh Hi không nhúc nhích, chỉ giản dị nói.
"Được, tôi sẽ cố."
"Bác sĩ nói sao?" Hải Ninh Hi liếc sang mấy lọ thuốc bên cạnh Lâm Tự. Biểu tượng đỏ xanh trên chai anh chưa từng thấy, nhưng vẫn nhận ra được vài tên thuốc.
Đa phần là thuốc kháng rối loạn do bức xạ, thúc đẩy hồi phục cơ thể và ổn định trạng thái sinh lý.
"Không sao nghiêm trọng, vài hôm nữa là ổn." Vừa nói, cậu vừa nhét mấy lọ thuốc nhỏ vào túi áo.
"Ừ." Hải Ninh Hi khẽ đáp.
Hai người lặng lẽ đứng đó, giữa họ như có gì đó đang âm ỉ dâng lên, lại như chẳng có gì cả. Ánh sáng nhân tạo trắng bệch bên trong yếu tắc cứng ngắc và lạnh lẽo, vành mũ quân đội đổ một mảng bóng râm xuống gương mặt Hải Ninh Hi.
Anh tự bọc mình kín kẽ trong bộ quân phục, sống lưng thẳng tắp. Lạnh lùng, khắc kỷ mà uy nghiêm.
Lại giống như một chiếc gông xiềng: lễ nghi và quy củ của nền văn minh tách con người ra khỏi nhau, thứ mê luyến sâu đậm kia lại là điều cấm kỵ khiến người ta nhói đau. Nó bị trói buộc dưới lớp vỏ nghiêm cẩn, cuộn trào mà không biết làm sao vượt rào.
Giữa hoang mạc vô biên và ánh lạnh của vầng trăng không người chứng kiến, chiếc gông xiềng ấy dường như đã nới lỏng đôi chút. Nhưng một khi quay về tòa yếu tắc bằng thép này, nó lại từ từ siết chặt, như đang chờ lần kế tiếp bị đánh vỡ.
Arnold đứng ở khúc ngoặt hành lang, cố ý nhường không gian cho Nguyên soái và Ngài Lâm. Hơi pheromone mơ hồ còn sót lại trên người Hải Ninh Hi sau khi trở về từ hành tinh cát khiến anh ta nhạy bén nhận ra – e là trên hành tinh đó, giữa hai người đã xảy ra chuyện gì.
Anh ta chu đáo đứng cách xa, để Hải Ninh Hi tự đi gặp Lâm Tự. Hai người đứng nguyên tại chỗ trao đổi mấy câu, Arnold chỉ nghe được loáng thoáng, đến khi họ cùng đi về phía khúc ngoặt, anh ta mới nghe rõ.
"Nguồn gốc trùng tộc đã bị cắt đứt. Đám trùng còn lại, với sự phối hợp giữa Hạm đội Vực Sâu, quân phòng tuyến Thập Tự Vàng và Hạm đội Erland, sẽ không trụ nổi bao lâu. Phòng tuyến Thập Tự Vàng chưa bao giờ xuất hiện trùng tộc, Đế quốc muốn tiêu diệt hết số trùng xuất hiện ở đây, tránh để chúng sinh sôi phát triển.
"Hạm đội Vực Sâu sẽ tiếp tục lưu lại thêm một thời gian."
Arnold suýt ngất: Nguyên soái à, thuộc hạ vất vả tạo cơ hội cho ngài, mà ngài lại dùng để báo cáo tình hình chiến sự với Ngài Lâm ạ?!
Thế nhưng khi Hải Ninh Hi và Lâm Tự bước về phía mình, Arnold lập tức đứng nghiêm, chào quân lễ với Nguyên soái, vẻ mặt nghiêm trang, hoàn toàn không nhìn ra được trong lòng anh ta đang sốt ruột ôm đầu kêu trời.
Hải Ninh Hi khẽ gật đầu, Arnold lùi lại một bước đi phía sau, để Lâm Tự và Hải Ninh Hi sóng vai bước đi.
"Anh đã phái một đội nhỏ quay về Tân Nguyệt Đặc Khu, phối hợp với phía Đế quốc xử lý hậu quả liên quan đến hố đen. Đế quốc cũng đã cử tổ chuyên án tới điều tra chuyện của Galiye và những người khác. Anh định xử lý mờ đoạn ghi âm cuộc nói chuyện giữa em và Galiye rồi giao cho họ làm chứng cứ, được không?"
"Ừ." Lâm Tự gật nhẹ.
Hải Ninh Hi lại hỏi:
"Ý thức của Galiye đã khôi phục cơ bản, em có muốn đi gặp hắn không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!