Hải Ninh Hi hơi nghiêng đầu nhìn hình vẽ hình học trên cát, môi khẽ hé. Một lúc lâu sau anh mới chậm rãi mở miệng, giọng nói vang lên trong lồng ngực và cổ họng, trầm xuống:
"Lúc Hạm đội Vực Sâu bay tới Cổ Địa Cầu, bọn anh phải băng qua vành đai tiểu hành tinh Kuiper. Ở đó, anh nhặt được một hộp ghi âm, trên đó có ký hiệu này. Trên tinh cầu Endymion, bản ghi âm anh bật cho em nghe chính là từ chiếc hộp đó."
"Ừ." Lâm Tự khẽ đáp. Cậu nhìn hàng lông mày hơi động của Hải Ninh Hi, biết là đối phương vẫn chưa nói hết.
"Ba mươi năm trước, khi Phong Tuyết Hào lần đầu tiên được giao cho anh, lúc anh kết nối vào hệ thống điều khiển tinh thần, trong những mảnh ký ức vỡ vụn về khoảnh khắc trước khi mẹ anh qua đời... cũng xuất hiện ký hiệu này. Nhưng anh vẫn chưa bao giờ tìm được nguồn gốc... Em nhận ra nó à?"
Mấy vệt sao băng lướt qua bầu trời đêm đen kịt, Hải Ninh Hi nhìn chăm chú vào Lâm Tự.
Lâm Tự ngồi nghiêng người, ngón tay vô thức gõ gõ xuống cát:
"Nó có vài phần liên quan tới Cổ Địa Cầu, nhưng tôi không dám khẳng định, cũng có thể chỉ là trùng hợp. Đợi chúng ta... đến được Cổ Địa Cầu, có lẽ sẽ biết được đáp án."
"Được." Hải Ninh Hi không hề thúc ép hay dồn hỏi, chỉ nói,
"Rời khỏi Bạch Ngân Yếu Tái, thêm hai ba tháng nữa là tới."
Lâm Tự yên lặng gật đầu, hàng mi rủ xuống.
Cậu vẫn luôn cho rằng thế giới nơi Đế quốc Marien tồn tại và thế giới ban đầu nơi mình sống chỉ là hai thế giới song song, không hề dây dưa. Thế nhưng... ký hiệu của căn cứ kia lại xuất hiện giữa các vì sao trong Ngân Hà, thậm chí còn bị người Đế quốc ở nơi cách xa hàng nghìn năm ánh sáng nhìn thấy.
Loài người... đã sống sót sau tận thế sao?
Sao băng nơi chân trời cắt ngang dòng suy nghĩ của Lâm Tự. Chỉ thấy vệt sáng kéo theo đuôi lửa lao thẳng về phía hai người, lực đẩy mạnh mẽ của động cơ phóng làm cuồng phong cuộn lên giữa những đụn cát.
Hải Ninh Hi chống tay trên cát ngồi dậy, vết thương nơi xương sườn âm ỉ nhức nhối, anh khẽ "hự" một tiếng, được Lâm Tự đỡ lấy.
Lâm Tự không nói gì, như thể động tác này là chuyện đương nhiên. Trong lòng Hải Ninh Hi khựng lại, đến nỗi ngay cả khi "sao băng" đáp xuống đất, có người từ bên trong chạy ra anh cũng hơi mất thần, cho đến khi mấy bóng người lao tới trước mặt hai người.
Sao băng vừa rồi thực ra là phi thuyền của Hạm đội Vực Sâu tới đón, nhưng không hiểu sao, người nhảy xuống trước tiên lại không phải quân lính, mà là Chu Bình Ba.
Mấy sợi tóc thưa thớt đáng thương của Chu Bình Ba bị gió lớn quật cho rối bù, ông ta hét về phía Hải Ninh Hi:
"Nguyên soái Sở, đi thôi! Mau lên phi thuyền, chúng ta phải lập tức rời khỏi hành tinh này!"
Hải Ninh Hi được Lâm Tự đỡ lấy cánh tay. Hai người vừa cùng nhau trải qua cảm giác bị chém cụt chân phải trong trạng thái cộng cảm, nên bước đi đều khập khiễng. Hải Ninh Hi có kinh nghiệm đối mặt với đau ảo, nên độ khập khiễng đỡ hơn cậu đôi chút. Anh liền vòng tay kéo ngược Lâm Tự, hai người khó khăn nhưng vẫn nhanh chóng lên được boong phi thuyền.
Cửa khoang còn chưa khép hẳn, phi thuyền đã lập tức cất cánh, cuồng phong cuốn theo cát bụi mù mịt tràn vào.
Chu Bình Ba chạy thẳng lên buồng lái, cùng phi công đối chiếu bản đồ radar. Thương lượng xong xuôi, ông mới thở phào một hơi, quay lại khoang hành khách ngồi xuống, rút khăn tay lau mồ hôi trên trán.
Ông lẩm bẩm:
"Thượng úy Cassandra, Ryan, Ika, Lâm Tự, Nguyên soái Sở – đủ người rồi. LK809 với Phong Tuyết Hào cũng được thu hồi hết, không sót lại cái gì."
Hải Ninh Hi và Lâm Tự ngồi xuống, lúc này Lâm Tự mới buông tay ra. Hải Ninh Hi liếc nhìn bàn tay thon dài đang đặt trên đầu gối của cậu, chợt nghĩ đến điều gì, bèn đặt tay lên ngực ho khẽ vài tiếng.
Lâm Tự vẫn đang để ý trạng thái của Chu Bình Ba, đến khi nghe tiếng ho của Hải Ninh Hi mới quay đầu lại, giơ tay vỗ nhẹ lên vai anh:
"Khó chịu lắm à?"
Theo phản xạ, Hải Ninh Hi suýt nữa đã nói "không", nhưng đến khi mở miệng, câu trả lời lại biến thành:
"Cũng... hơi hơi..."
Lòng bàn tay Lâm Tự lại vỗ vỗ lần nữa, lần này không rút về. Hải Ninh Hi vừa yên tâm lại vừa thấy chột dạ, khẽ tựa vào.
Ở một góc khoang, Ika và Ryan đang ngồi. Bác sĩ đi cùng đang khẩn trương xử lý vết thương bề mặt do bức xạ trên tay Ika.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!