"À..." Yika chớp mắt mấy cái, trả lời:
"Em dùng điện năng trên hạm từ từ chuyển đổi, mất khoảng... bảy trăm ba mươi lăm ngày mười ba tiếng."
Nghĩ tới việc chiếc thuyền vũ trụ mình phải tích năng lượng lâu như thế mà giờ sắp bị đem ra cho nổ, Yika vừa tủi thân vừa tiếc hùi hụi khi nói ra con số đó.
Hải Ninh Hi day thái dương:
"Mười bảy tháng trước, sĩ quan quân nhu đã báo với tôi rằng tốc độ tiêu hao năng lượng của Victoria bất thường, mãi vẫn không tìm ra nguyên nhân. Thì ra vấn đề nằm ở phòng thí nghiệm riêng của cậu."
Yika nghiêng đầu, chẳng phủ nhận, mà cũng không tỏ vẻ chột dạ.
Lâm Tự hỏi:
"Cậu định kích nổ kiểu gì?"
Câu hỏi của Lâm Tự lập tức khiến Yika phấn chấn hẳn lên:
"Chiếc thuyền vũ trụ này có thể phóng chùm hạt siêu năng lượng. Em có thể điều khiển hệ thống vũ khí từ xa, va chạm giữa các hạt siêu năng lượng sẽ sinh ra hố đen nhỏ."
"Cậu định để các hố đen nuốt lẫn nhau?" – Hải Ninh Hi hỏi.
"Không, không." Yika lắc đầu. "Hố đen nhỏ sẽ phát xạ tia gamma siêu năng lượng, dùng tia gamma đó kích nổ khối năng lượng nén cường độ cao, làm thuyền vũ trụ tự nổ. Bên phóng sẽ nhân lúc đó rút đi.
Lâm bác sĩ, thầy thấy thế nào ạ?"
Đôi mắt Yika sáng rực nhìn chằm chằm Lâm Tự, cứ như học trò trông chờ thầy giáo nhận xét ý tưởng mới.
Lâm Tự ngẩn ra một chút, cân nhắc rồi đáp:
"Tôi không nắm rõ khung công nghệ hiện hành của loài người. Là người thiết kế thực tế con thuyền vũ trụ này, cụ thể thế nào chắc cậu là người hiểu rõ nhất."
"Công nghệ hiện tại của loài người với ba trăm năm trước cũng chẳng khác bao nhiêu." – Yika tiện miệng lạc đề một câu. – "Bọn em vẫn chưa chạm đến giới hạn cuối của khung lý thuyết đâu."
Được Lâm Tự khẳng định như vậy, Yika bắt đầu bàn cụ thể thao tác với Hải Ninh Hi:
"Nguyên soái, ngài và Thượng úy Cassandra có thể hoàn thành khâu thao tác không?"
"Chỉ cần tính chuẩn thời gian thoát ly để lại cho cơ giáp." – Hải Ninh Hi nhìn ra biển cát cuộn trào. "Sau khi phá vòng phong tỏa của trùng tộc, thao tác phóng không khó.
Cậu chắc chắn có thể điều khiển từ xa trong điều kiện trường hấp dẫn cực mạnh gần hố đen chứ?"
"Em chắc chắn." – Yika đưa tay sờ sợi dây chuyền Mắt Bạc trên cổ. – "Xin hãy tin là trình độ nghiên cứu hố đen của em vượt xa mức cao nhất của Đế quốc hiện nay."
"Được."
Sau khi xác nhận với Yika về việc thuyền vũ trụ sẽ kích hoạt vũ khí chùm hạt, Hải Ninh Hi tính thêm ảnh hưởng của trường hấp dẫn hố đen, suy ra phạm vi tia gamma và vụ nổ lan ra khoảng một trăm hai mươi cây số, chưa đến mức phá hủy cả hành tinh. Cơ giáp sẽ có năm giây để rút lui.
Phong Tuyết Hào phải tăng tốc lên mức tối đa trong vòng ba giây để kịp thoát.
Tốc độ bay của LK809 lại chậm hơn Phong Tuyết Hào. Để tránh bị ảnh hưởng, cuối cùng tuyệt đối không được tiến vào phạm vi ba mươi cây số quanh tâm vụ nổ.
Giới hạn kỹ thuật quyết định nhiệm vụ này chỉ có thể do một mình Phong Tuyết Hào đảm nhiệm. Trong giai đoạn đầu, LK809 sẽ yểm hộ để Phong Tuyết Hào phá vòng vây của trùng tộc, nhưng từ phạm vi ba mươi cây số trở vào, tầng tầng lớp lớp trùng tộc dày đặc chỉ còn mình Hải Ninh Hi phải đối mặt.
"Yika, ghi chương trình điều khiển từ xa vào Phong Tuyết Hào, rồi cùng Lâm Tự sang LK809."
"Ồ, vâng."
Yika nhanh chóng hoàn thành thao tác, gửi khẩu lệnh điều khiển tới bàn điều khiển trước mặt Hải Ninh Hi, rồi đứng dậy chờ Lâm Tự cùng đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!