Chương 43: (Vô Đề)

Giọng Lâm Tự phẳng lặng, như thể hoàn toàn không thấy bối rối hay ngượng ngùng vì tình cảnh trước mắt.

Bất kể là chuyện tối qua bản năng động vật điên cuồng của người cá khiến mình ph*t t*nh, hay sáng nay trần như nhộng tỉnh dậy trên ghế lái ngay dưới kính chắn gió, bị mùi tin tức tố nồng đậm của một Alpha bao trùm; bất kể trên bộ tác chiến phục của Hải Ninh Hi vẫn còn nguyên "kiệt tác" do vuốt sắc người cá để lại, lộn xộn mà ám muội ra sao...

Lâm Tự vẫn bình tĩnh như mặt hồ bắt đầu đóng băng từ mép nước, dưới ánh sáng yếu ớt buổi sớm nơi núi non, bốc lên một tầng sương lạnh.

Hải Ninh Hi nhìn cậu, khẽ mím môi.

"Ừ, đúng." Anh ngồi xuống ghế lái của mình, xoay ghế lại đối diện với Lâm Tự. "Kết cấu sinh lý của người cá chắc không thể đem so với 'giới tính thứ hai' của loài người."

"Tôi là người." Lâm Tự bỗng cắt ngang.

Ánh mắt Hải Ninh Hi vẫn đặt trên người cậu, đồng tử vàng mang theo vẻ phức tạp. Anh chậm rãi mấp máy môi, thuận theo cách gọi của Lâm Tự:

"Được, anh biết. Nhưng tối qua em... ph*t t*nh. Anh ngửi được một mùi rất giống tin tức tố."

Nếu một Alpha thẳng thừng chỉ cho một Omega biết là đối phương đang ph*t t*nh, lại còn tuyên bố mình đã ngửi thấy tin tức tố của người ta, thì gần như chẳng khác gì tán tỉnh trắng trợn.

Nhưng Lâm Tự không phải Omega. Cậu hoàn toàn không để tâm, cũng chẳng rõ có nhận ra sự nhẫn nhịn khốn khổ từ đầu đến cuối của Hải Ninh Hi hay không.

Biểu cảm trên mặt cậu rốt cuộc cũng có một chút biến hóa:

"Có mùi à?"

Người cá...

Lâm Tự nghĩ ngợi, tạm gọi trạng thái sau khi mình cấy ghép gen sâu biển vào cơ thể là "người cá".

Người cá đúng là có kỳ ph*t t*nh.

Nhưng kỳ ph*t t*nh của người cá không chịu chi phối bởi chu kỳ thời gian, mà dựa theo bản năng của gen để phán đoán môi trường xung quanh, rồi quyết định có kích hoạt cơ thể bước vào ph*t t*nh hay không.

Giống như dã thú sống nơi hoang dã, kỳ ph*t t*nh chỉ nên đến khi người cá cảm thấy nước non tươi tốt, thức ăn dồi dào, môi trường ấm áp, an toàn. Trước giờ, Lâm Tự chưa từng gặp phải tình huống ấy.

Hoặc là một trường hợp khác: người cá rơi vào tình cảnh cực kỳ nguy hiểm, bóng đen tử vong bao trùm ý thức từng phút từng giây, gen ích kỷ sẽ cưỡng ép cơ thể bước vào giai đoạn ph*t t*nh. Khi nỗi sợ nguyên thủy lấn át toàn bộ lý trí, người cá sẽ điên cuồng muốn truyền lại bộ gen của mình, cho dù cái giá phải trả là cơ thể chủ chết đi.

Trước đây đã từng có một lần như thế.

Khi ấy, cậu bị xác sống bao vây trong một thành phố chết. Bản năng duy trì nòi giống phát điên lên vì bị khủng hoảng k*ch th*ch, nhưng xung quanh chỉ toàn là xác sống, ngay cả một đối tượng giao phối ra hồn cũng chẳng có. Cậu đành xé xác lũ thây ma suốt ba ngày ba đêm, gần như quét sạch cả thành phố.

Lý trí của cậu vẫn không thể trở lại.

Cuối cùng, tổng y quan dẫn theo đội vũ trang tìm được Lâm Tự, phải đứng từ xa dùng súng gây mê cỡ nặng bắn trúng cậu ba phát liền, mới miễn cưỡng khống chế được để đưa người về căn cứ.

Nhưng lần này thì... cậu lại hồi phục rất nhanh.

"Ừ." Hải Ninh Hi gật đầu.

Lâm Tự hơi nhíu mày, nghiêng đầu hít hít vai mình. Cậu chẳng nhớ người cá sẽ phát ra mùi gì.

Hải Ninh Hi nhìn bờ vai đỏ ửng của cậu, cuống họng khẽ động:

"Người khác không ngửi được."

Lâm Tự nhìn thẳng anh, xác nhận Nguyên soái Chu chỉ đang thuật lại sự thật, trong câu nói đầy tính khiêu khích ấy hoàn toàn không kèm theo hàm ý nào khác.

"... Xin lỗi, bản thân tôi cũng không rõ, không thể khống chế được. Tạm thời... ngài thấy rất khó chịu à?"

Cậu dùng ánh mắt để hỏi. Giờ phút này, ánh nhìn ấy không hề sắc bén, cũng chẳng mang theo công kích, thế mà Hải Ninh Hi vẫn cảm thấy vùng da mặt bị nhìn đến châm lên như có đầu kim lướt qua.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!