"Cảm biến sinh mệnh của bác sĩ Lâm mất tín hiệu rồi, tôi chuẩn bị đến vị trí xuất hiện lần cuối để tìm anh ấy."
Ika dùng mật ngữ báo cho Godrick đang ở trong pháo đài, sau đó chuyển lại quyền khống chế hệ thống cho Ruth, khoác vội áo quân trang rồi bước nhanh về phòng thí nghiệm độc lập của mình trên Victoria.
Phòng thí nghiệm độc lập đặt ở đuôi Victoria, sát ngay khoang nghỉ của Ika. Cuối hành lang dẫn vào phòng thí nghiệm, lại có một bóng người không ngờ tới đang đứng đó.
"Ryan, cậu làm gì ở đây?"
"Tớ... haiz..." Ryan cúi gằm đầu, trông thiểu não hết sức.
Trong cơn sóng thần trùng tộc, toàn bộ nhân viên biên chế Hạm đội Vực Sâu đều bị điều động. Ryan dù sống trên Victoria nhưng không thuộc danh sách nhân sự chính thức. Cậu muốn giúp, nhưng không biết mình có thể làm gì.
Còn nghe nói thầy Lâm đang mất tích...
Ryan hoang mang, chẳng biết phải làm sao. Chiến sự căng như dây đàn, thân phận cậu lại không đủ để liên lạc trực tiếp với Nguyên soái Chu hay Thiếu tá Arnold, cũng không có quyền bước chân vào xưởng làm việc của Ika. Đành như ruồi mất đầu đi qua đi lại trước cửa khoang nghỉ nhà người ta, mong may ra chạm mặt.
Thấy Ryan im re, Ika không biểu cảm lách ngang qua vai cậu, mở cửa phòng thí nghiệm.
"Này, Ika!" Ryan vội vã đuổi theo, lao luôn vào bên trong – lập tức choáng ngợp trước không gian thí nghiệm rộng rãi đầy thiết bị công nghệ. Cậu còn chưa kịp nhìn kỹ đã thấy Ika leo lên giàn thao tác giữa phòng, chuẩn bị kéo tấm bạt nhựa đang phủ lên một khối vật thể khổng lồ.
Dưới tấm bạt, dường như là một loại phi thuyền vũ trụ nào đó.
Chỉ chớp mắt, Ika đã mở cửa khoang, lên thẳng ghế lái. Ryan nhanh tay nhanh mắt nhào tới bám lấy cửa khoang, cuống quýt kêu:
"Ika, cậu định làm gì thế?!"
Định lái phi thuyền ngay bên trong Victoria luôn chắc?!
Bên ngoài chiến hạm, trùng tộc vây kín đặc, cơ giáp và pháo hạm loài người đang lao vào hỗn chiến với chúng. Hai đứa tụi cậu khó khăn lắm mới tranh thủ được mấy phút yên ắng để nói chuyện.
Giờ mà lái một con "thuyền giấy" bay ra ngoài, chẳng phải tự chui vào miệng trùng tộc sao?!
Ika cúi đầu liếc cậu, nói từng chữ:
"Bác sĩ Lâm mất tích, tôi đi tìm anh ấy."
"Đi tìm ở đâu?"
"Đến một nơi rất xa."
Bộ định vị trên người Lâm Tự sau khi rơi vào vùng Hắc Chướng thì mất tác dụng, tín hiệu lúc có lúc không. Mới đây hệ cảm biến sinh mệnh mới bắt được vài tín hiệu mơ hồ, nhưng cũng tắt ngấm không lâu sau đó. Ika càng nghĩ càng thấy bất an, dứt khoát quyết định tự mình đi tìm.
Cậu muốn kéo cửa khoang đóng lại, lại bị Ryan giữ chặt:
"Khoan khoan khoan, thế cậu đã xác định được hướng đi chưa? Cho tớ đi cùng!"
Ryan trông vừa thảm, vừa thật lòng. Ika nhìn cậu chằm chằm một lúc, rồi buông tay, để cậu chui luôn vào bên trong, thậm chí còn nhường cả ghế lái cho Ryan.
Ryan sững sờ: "Sao tự dưng... Tớ chưa lái loại phi thuyền này bao giờ mà."
"Bản này là bản thử nghiệm, tôi cũng chưa lái bao giờ." Ika gọi ra một màn hình quang học, gõ vài lệnh, rồi đẩy ngay đến trước mặt Ryan. "Hướng dẫn sử dụng, lái theo đây."
Chữ nghĩa chi chít làm mắt Ryan tối sầm. Cậu còn chưa kịp kêu "không đọc nổi", sương lạnh đã ào vào từ bốn phía—
Ika đã mở cửa khoang dưới đáy phòng thí nghiệm.
Phi thuyền rơi thẳng xuống vực sâu vũ trụ đen kịt lạnh buốt.
Đón thẳng đầu tàu là ba cái miệng há toang của ba con trùng tộc cấp B giáp sắt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!