Trước khi Hải Ninh Hi kịp lại gần, Lâm Tự đã nhanh tay dùng dị năng gom hết tinh hạch rải trong não trùng tộc, bóp nát trong lòng bàn tay. Nhưng nguồn năng lượng ấy vừa được bơm vào đã như đá chìm đáy biển, biến mất tăm trong cơ thể anh.
Mệt mỏi, đau nhức, đói khát, nóng cháy, sợ hãi và cả d*c v*ng vẫn cùng nhau quấn chặt lấy đầu óc anh, không tản bớt đi chút nào.
Hải Ninh Hi ngồi xuống, bóng anh che khuất một phần mặt trời, cho Lâm Tự được chút khoảng không để th* d*c.
Nhưng động tác tiếp theo của anh lại khiến Lâm Tự chỉ muốn chửi thề. Cổ họng khô rát, anh chỉ bật ra được một tiếng phản kháng khàn khàn, yếu ớt:
"Bỏ tay ra... nóng..."
Trong trời nóng gần năm mươi độ thế này, vậy mà Hải Ninh Hi lại đang định khoác cho anh một chiếc áo khoác quân phục đen dài tới đầu gối.
Lâm Tự tức đến mức quật mạnh chiếc đuôi cá đen thẫm xuống cát.
Ý thức anh lúc này đã chẳng thể coi là tỉnh táo. Tầm nhìn mờ đi, đến cả hành vi cũng không tự khống chế nổi, hoàn toàn bị bản năng phi nhân loại dắt mũi. Anh vươn tay bám lấy đầu gối Hải Ninh Hi.
Hải Ninh Hi hơi sững lại.
Một lúc lâu sau anh mới kịp phản ứng, vòng tay ôm lưng Lâm Tự, cố gắng nhẹ hết mức, cẩn thận tránh đụng vào những vết thương.
Trên người Lâm Tự chi chít thương tích. Ngoài những vết mới đầy cát còn đang rỉ máu, những vết sẹo cũ sâu nông lẫn lộn nằm rải rác trên làn da trắng đến chói mắt. Bờ vai và gò má vì phơi nắng lâu mà đỏ rát, bong tróc từng mảng.
Còn chiếc đuôi cá...
Hải Ninh Hi chậm rãi thở ra một hơi.
Chiếc đuôi cá đen tuyền, dài chừng gần hai mét, đường nét trơn tru mà đầy sức mạnh. Những phiến vảy lạnh như băng phản chiếu ánh mặt trời sáng như kim loại, trông chẳng khác nào một rừng dao.
Nhưng độc ăn mòn của loài trùng cánh mỏng đã đốt thủng trên đuôi cá mấy cái hố, vảy ở đó bị ăn cháy lõm, đen sì. Phần gân thịt bên dưới co rút giật giật vì đau, các phiến vảy khép mở, rịn máu. Thế nhưng từng giọt máu vừa trào ra đã lại bị lớp vảy đen hút ngược trở vào.
Ý thức chủ động của Lâm Tự gần như bị cơn xung động bản năng đè xuống đáy vực. Anh nói mê loạn xạ, d*c v*ng bùng cháy thúc anh lần theo cánh tay Hải Ninh Hi bò lên vai, động tác mang theo chút thô bạo, bất chấp.
Tựa như anh chẳng thèm quan tâm bản thân bị thương nặng thế nào, cứ mặc cho những vết thương cọ vào bộ đồ tác chiến của Hải Ninh Hi, kéo toạc các mảng máu đã đóng vảy. Máu tươi men theo đường cơ trên tấm lưng trắng tràn xuống chỗ nối giữa thân người và đuôi cá, rồi biến mất trong lớp vảy.
Không phải anh không đau.
Hải Ninh Hi cảm giác được anh lại bắt đầu run, toàn thân phát run, cuống họng vừa rít vừa nấc nghẹn. Anh ôm chặt lưng Hải Ninh Hi, sức mạnh lớn tới mức suýt khiến đối phương ngã ngửa ra sau.
Hải Ninh Hi dùng tay đỡ lấy đuôi cá, quỳ một gối xuống đất mới giữ được thăng bằng. Mùi hương ngọt lịm lẫn mùi máu tanh theo từng cử động của Lâm Tự cuộn lên từng đợt.
Bị làn hương nóng bỏng bao vây, Hải Ninh Hi phải ngửa cổ, ngẩng đầu ra sau hít một hơi, mong kiếm được chút không khí "trong lành" hơn, không đến mức khiến anh choáng váng. Thế nhưng trên hành tinh này chỉ có gió nóng như lửa, cát vàng mù mịt, cùng bức xạ tử ngoại gay gắt.
Không khí nóng hệt tấm thép đang nung đỏ.
Vô thức, Lâm Tự lại thuận theo động tác đó mà áp sát vào hơn nữa, như thể chỉ khi dính chặt vào nhau anh mới thấy an toàn.
Chỉ lớp không khí bao quanh người Lâm Tự là mang theo chút lạnh của riêng anh. Dù vẫn ấm, nhưng không thiêu đốt, chỉ khiến người ta muốn sa chân.
Chỉ là phần đuôi cá đen bóng dưới tay Hải Ninh Hi đang nhanh chóng hấp nhiệt, nhiệt từ đuôi lại truyền ngược về thân, khiến mồ hôi trên người Lâm Tự tuôn như tắm, không bao lâu đã gần như ướt đẫm.
Không thể để anh tiếp tục như vậy. Người cá có phải còn dễ mất nước hơn cả loài người không?
Hải Ninh Hi cúi đầu, lòng bàn tay lướt qua vây tai mềm bên tai cá, đặt lên gáy anh, trầm giọng:
"Lâm Tự, tôi bế cậu dậy, chúng ta lên cơ giáp."
Anh vòng tay ôm ngang hông, bế anh lên. Chiếc vây đuôi rộng dài đẹp đẽ gần như quệt xuống cát.
Tai cá của Lâm Tự khẽ run lên, cả người bỗng giãy giụa:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!