Chương 37: (Vô Đề)

Sắc mặt viên sĩ quan trực ban hơi khó xử. Anh ta lại cúi xuống xem kỹ mấy lần giấy chứng nhận quyền hạn của Lâm Tự, rồi mới chịu tránh sang một bên, lộ ra cánh cửa phòng bệnh:

"Ngài Lâm, hệ thống an ninh trí tuệ sẽ tự động xác minh quyền hạn. Nếu cô ấy đồng ý mở cửa cho ngài, chúng tôi sẽ không can thiệp thêm."

Lâm Tự bước lên, đặt mã vạch quyền hạn vào khung quét trên khóa cửa. Sau tiếng "tít" xác nhận, một vạch sáng xanh lam từ trên xuống dưới quét thẳng qua khuôn mặt và tròng mắt anh.

"Xác nhận cấp bậc quyền hạn: A. Xác nhận thân phận khách viếng: Lâm Tự. Lối vào đã mở, mời ngài vào."

Giọng cơ giới lạnh lùng vừa dứt, hai sĩ quan lập tức né hẳn sang hai bên, giơ tay chào theo nghi thức quân lễ.

Lâm Tự khẽ gật đầu. Cánh cửa kim loại trắng in hình thập tự đỏ chậm rãi mở ra trước mặt. Tia sáng xanh lam lạnh lẽo ban đầu chỉ rọi lên sống mũi anh, rồi dần lan rộng, đến khi ánh sáng băng giá đó phủ kín toàn thân anh.

Anh bước vào, cánh cửa phía sau tự động đóng lại.

Phòng bệnh trắng toát, ở giữa là một khoang y tế. Đối diện là hai chiếc ghế và một chiếc bàn tròn làm bằng vật liệu nhân tạo, bề mặt bóng trơn như nhựa cao cấp.

Lâm Tự kéo một chiếc ghế trắng, đặt sát cạnh khoang y tế rồi ngồi xuống, lấy bộ công cụ chỉnh sửa lệnh chương trình ra c*m v**.

"Quyền hạn đã kết nối. Xin hỏi tôi có thể phục vụ ngài điều gì?"

Một khối cầu ánh sáng xanh lam chầm chậm trôi lại gần bên anh. Để giúp bệnh nhân thư giãn, giọng nói của AI phụ trách phòng bệnh được điều chỉnh cho mềm và dịu hơn rất nhiều.

Vẻ mặt Lâm Tự vẫn thản nhiên, lạnh nhạt:

"Mở nắp khoang y tế."

Trước buổi tiệc, Ika đã đưa bộ công cụ này cho anh, phòng trường hợp anh phải tách nhóm hành động bằng tàu con theo yêu cầu của Hải Ninh Hi thì vẫn có thể tự bảo vệ mình.

Không rõ là cố ý hay vô tình, Ika còn nói rất rõ: quyền hạn của bộ công cụ này ngang với quyền của chính cậu ta. Ngoài những hệ thống cấp cao nhất cần nhiều bên đồng thời xác nhận thì không đụng vào được, còn lại nó có thể ghi đè mọi lệnh hệ thống.

Ika thoải mái giao vào tay anh một thứ công cụ kỹ thuật gần như có thể xếp vào diện "nguy hiểm", chẳng do dự, cũng chẳng kèm thêm lời dặn dò nào.

"Mức độ tổn thương cơ thể bệnh nhân Garyer: 67%. Khoang y tế hiện đang cưỡng chế đưa ý thức bệnh nhân vào trạng thái ngủ sâu. Nếu mở nắp lúc này, có thể gây tổn thương không thể khôi phục. Xin hỏi có tiếp tục không?"

"Tiếp tục."

"Vâng."

Giọng nói AI vừa nhẹ nhàng đáp xong, nắp kim loại lạnh băng của khoang y tế từ từ bật mở. Dung dịch chữa trị màu xanh đậm phản chiếu ánh sáng, đặc quánh. Garyer, toàn thân thương tích chằng chịt, chìm trong đó.

Mùi hóa chất xộc ra khiến Lâm Tự khẽ nhíu mày.

So với những phòng thí nghiệm kim loại cũ kỹ chưa kịp sơn sửa ở căn cứ mạt thế, nơi này dễ chịu hơn nhiều, nhưng vẫn đủ để lật tung những mảnh ký ức cũ, khiến toàn thân anh nổi lên một tầng khó chịu mơ hồ.

Giọng anh trầm hẳn xuống, lạnh thêm mấy phần:

"Đánh thức Garyer."

"Đánh thức bệnh nhân phải dùng biện pháp k*ch th*ch cưỡng chế. Xin hỏi có tiếp tục không?"

"Tiếp tục."

"Vâng."

Cùng một đoạn đối thoại lặp lại. Trong khoang y tế, một mũi kim bạc chậm rãi hạ xuống, đâm xuyên da đầu Garyer. Dung dịch màu cam đỏ được tiêm vào, khối cơ trên mặt hắn bắt đầu co giật.

Da đầu Lâm Tự căng chặt. Cảm giác rét buốt từ mũi kim như lây sang tận đầu ngón tay, lan ra tứ chi anh.

Anh khép hờ mắt, bắt mình tập trung vào nhịp thở, đè nén những đoạn ký ức cứ cuộn loạn trong đầu xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!