Chương 33: (Vô Đề)

Rui Ân lần thứ một trăm lẻ tám dẫm lên chân Lâm Tự.

Xong rồi, đời cậu xong rồi... Rui Ân tuyệt vọng như một con xác sống khô cứng.

"Em chưa từng học khiêu vũ à?"

"Có chứ ạ..." Rui Ân ỉu xìu.

Vấn đề là cậu là Alpha nam, từ nhỏ học mấy bài khiêu vũ xã giao đều theo bước nam. Mà hiện giờ Lâm Tự cũng đang đi bước nam, hai người ghép nhau thế nào cũng gượng gạo muốn chết.

"Thầy Lâm, trước đây thầy nhảy với ai vậy?"

"... Đồng nghiệp."

"Đồng nghiệp ở bảo tàng ạ?" Trong ấn tượng của Rui Ân, nào có ai trong bảo tàng thân với Lâm Tự đến mức rủ đi nhảy.

"Không phải. Là chuyện từ... trước cả thời ở bảo tàng."

Dù ở căn cứ cuối thời, con người vẫn phải có vài hoạt động giải trí xả bớt áp lực, nếu không sớm muộn gì cũng phát điên, tinh thần sụp đổ.

Rui Ân chẳng biết trước kia Lâm Tự làm gì, thậm chí nhìn mặt anh cũng không đoán nổi tuổi.

"Ồ... Ơ! Ái, xin lỗi thầy Lâm, em lại đạp trúng rồi."

"Ha." Không xa đó, Catherine bật cười khẽ:

"Nguyên soái Chu, có vẻ Tiến sĩ Lâm không ưa ngài lắm nhỉ? Anh ấy thà đi nhảy với một cậu Alpha non tơ, bước sai loạn xạ còn hơn."

Bạn nhảy hiện tại của cô – cũng là Nguyên soái vừa bị Lâm Tự đẩy qua – lúc này trông chẳng khác nào một cỗ máy lạnh. Catherine vừa hơi rướn người lại gần, anh còn muốn mặc kệ lễ nghi mà gạt phắt Omega này ra.

Catherine siết chặt tay anh:

"Nguyên soái Chu, sắp đến đoạn đổi bạn nhảy rồi. Nếu ngài còn muốn tới gần Tiến sĩ Lâm thì bây giờ đừng có rời sàn."

Giờ mà anh bỏ đi, mặt mũi cô đúng là mất sạch, nhưng Hải Ninh Hi vốn chẳng quan tâm thể diện của cô. Vậy nên cô chỉ có thể dùng Lâm Tự ra ép.

Mặt Hải Ninh Hi lạnh như băng. Catherine cười khúc khích:

"Nguyên soái Chu, hay là ngài suy nghĩ thêm về đề nghị của tôi đi? Dù không phải tôi thì rồi cũng sẽ có quý tộc khác thèm khát vị trí 'phu nhân Nguyên soái'. Nhưng chưa chắc họ đưa ra điều kiện tốt như tôi. Nếu ngài muốn tiếp tục theo đuổi Tiến sĩ Lâm, chi bằng nhận lời tôi. Đợi ngài từ Cổ Địa Cầu trở về, tùy tiện mang ít kỷ vật về, coi như quà cầu hôn tôi cũng được."

Lời cô vừa dứt, chỉ huy dàn nhạc giao hưởng nâng cao hai tay. Tiết tấu chuyển đoạn, xoay sang phần đổi bạn nhảy.

Catherine vẫn luôn khéo kéo dẫn Hải Ninh Hi nhích về phía cặp đôi Lâm Tự – Rui Ân. Đến lúc đổi bạn, vị trí anh và Rui Ân thuận theo nhịp xoay mà hoán đổi.

Đối diện nụ cười rạng rỡ của Catherine Hill, Rui Ân cuối cùng cũng thở phào. Cậu đặt tay phải lên ngực trái hành lễ thật chuẩn. Nhạc chuyển sang đoạn mới, nhịp càng lúc càng nhanh. Trong tiếng trống dồn và tiếng oboe ngân, rốt cuộc Hải Ninh Hi cũng nắm lấy bàn tay lạnh buốt, trắng bệch của Lâm Tự.

Lâm Tự chưa từng học bước nữ, cũng chẳng biết đi bước nữ là gì. Nhưng anh thấp hơn Hải Ninh Hi nửa cái đầu, nên đành đặt tay còn lại lên vai anh.

Bàn tay Hải Ninh Hi vòng lấy vòng eo mảnh khảnh kia, anh rõ ràng cảm giác được toàn thân Lâm Tự thoáng căng cứng. Đôi mắt xám mù sương khẽ nâng lên, lướt qua khóe môi sắc bén của anh. Ngay khoảnh khắc ấy, hơi thở của Hải Ninh Hi bỗng tắc lại.

Âm nhạc vẫn chảy. Lâm Tự lùi một bước, kéo theo bàn tay đang nắm mình. Đến lúc đó Hải Ninh Hi mới nhận ra cả đại sảnh đã tiếp tục nhảy từ lúc nào, vũ khúc đã sang đoạn kế tiếp. Nhịp thở vừa lấy lại bình thường lại hụt đi một nhịp, nhưng bước chân anh vẫn không loạn, vừa cẩn thận vừa chuẩn xác.

Rui Ân nhảy thì cứ cắm đầu nhớ từng quy tắc, còn Lâm Tự thì rõ ràng không có ý định đi đúng "giáo trình" chút nào. Rui Ân không theo nổi cách dẫn dắt của anh, tay chân rối tung.

Nhưng Hải Ninh Hi thì không.

Khiêu vũ đôi đâu nhất thiết phải bó buộc vào khuôn nam – nữ. Một người tiến, một người lùi, xoay người đổi hướng, lúc gần lúc xa, nhưng vẫn giữ được khoảng cách vừa vặn, nhịp thở và bước chân mơ hồ hòa làm một.

Động tác của hai người ăn ý đến kỳ quặc, không còn cảnh dẫm chân, xin lỗi, dẫm lại, xin lỗi nữa. Nhưng giữa họ cũng chẳng phải là kiểu mềm mại dịu dàng của vũ khúc xã giao. Theo nhịp nhạc dâng cao, những lượt đổi bước càng lúc càng mang mùi thuốc súng – giống một trận giao phong thăm dò, vừa ám muội vừa căng thẳng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!