Chương 29: (Vô Đề)

Còi báo động đỏ lại rú lên:

"Cảnh báo! Cảnh báo! Khu G bị tập kích, mời tất cả thành viên trong khu vực lập tức vào trạng thái cảnh giới!"

Sóng xung kích từ vụ nổ đập thẳng vào cánh cửa kim loại mà Lâm Tự đang dồn lực đè chặt, khiến cả tấm cửa lõm xuống. Lực chấn theo cánh tay dội ngược vào, nửa người anh tê rần, trong óc ù lên tiếng ong ong như ve kêu. Máu nóng tràn ra vành tai, men theo cổ chảy xuống.

"Thầy Lâm!"

Rui Ân gần như bò lết về phía anh. Lâm Tự giơ tay ra hiệu dừng lại, đợi chắc chắn dư chấn đã qua mới buông tay khỏi cửa, để cậu ta cử động.

Rui Ân gấp đến muốn khóc, nhưng chàng trai ngồi trên ghế sofa thì vẫn bình tĩnh hơn nhiều, nhắc:

"Đừng động vào tay anh ấy, có thể đang bị thương."

Cậu đưa hộp khăn giấy tới trước mặt Lâm Tự, để anh lau máu bên tai.

Lâm Tự mặt mày lạnh như băng, rút một tờ khăn giấy nhét vào ống tai, chặn dòng máu lại:

"Ra ngoài đã. Mọi chuyện từ từ nói sau."

Chàng trai trẻ vỗ vai Rui Ân, bảo cậu bình tĩnh lại. Còn Lâm Tự quay người đi trước, phải tốn một lúc mới kéo được cái khóa cửa kim loại đã bị sức nổ làm méo.

Cánh cửa nặng nề mở ra từng tấc. Hành lang bên ngoài tối om, hỗn loạn. Anh vừa ngẩng đầu, một họng súng đen ngòm đã chĩa thẳng vào giữa trán.

Khẩu súng quang năng đang tích năng lượng. Trong vòng đen ở đầu nòng, ánh sáng lam trầm chậm rãi tụ lại thành điểm.

Vị thiếu tướng Alpha vừa gặp ở khu G lúc nãy đang cầm súng đứng đó, phía sau là vài sĩ quan nữa. Anh ta mặt mày nghiêm túc, cực kỳ cẩn trọng, đối diện với đôi mắt xám bình lặng của Lâm Tự:

"Tiến sĩ Lâm, vì lý do cảnh giới, tôi buộc phải áp dụng biện pháp này, mong ngài thông cảm. Xin ngài giải thích vụ nổ vừa rồi."

Trên Victoria, toàn bộ vũ khí sát thương hạng nặng đều bị quản chế nghiêm nghiêm ngặt, cất trong kho vũ khí. Chỉ có một bộ phận tướng lĩnh cùng binh sĩ tuần tra được phép mang súng. Theo lý thuyết, tuyệt đối không nên xuất hiện vụ nổ uy lực lớn, đặc biệt là ngay trong khu H và G vốn được bảo vệ kỹ như thế.

Ánh đỏ cảnh báo nhấp nháy liên tục, chiếu gương mặt mỗi người méo đi. Hai bên giằng co trong hành lang, ai nấy sắc mặt khác nhau. Rui Ân nín thở, ngay cả chàng trai luôn tỏ ra điềm tĩnh kia cũng đã khẽ nhíu mày.

Khói cháy khét lẹt và hơi nóng sau vụ nổ vẫn cuộn tràn trong không khí. Lâm Tự đáp:

"Trên chiến hạm đã bị gài bom định hướng. Mục tiêu là tôi và Rui Ân Carl."

Giọng anh trầm, bình ổn, mang theo khí thế của kẻ quen đứng ở vị trí cao, tự nhiên khiến người ta không dám tùy tiện nghi ngờ. Thiếu tướng siết chặt tay cầm súng, ngón tay theo phản xạ buông lỏng rồi lại nắm chặt.

Thấy được thay đổi nhỏ nhoi ấy, Lâm Tự chậm rãi giơ hai tay lên. Động tác này trái lại lại khiến cả người thiếu tướng căng như dây đàn.

"Thưa thiếu tướng, nhìn tôi có giống một phần tử cực kỳ nguy hiểm không?"

Thiếu tướng nhất thời không đáp được.

Đứng trước đôi mắt xám ẩn dưới mái tóc rối, anh ta gần như có ảo giác tim mình vì và cảnh giác mà muốn ngừng đập. Nhưng lý trí vẫn nhắc: tiến sĩ Lâm chỉ là một học giả yếu ớt, nhã nhặn, dáng người gầy gò, nhìn thế nào cũng không giống loại có sức công kích cao.

"Tiến sĩ Lâm, ngài có biết ai là người hạ bom không?"

Lâm Tự nói rõ: mục tiêu của hai quả bom là anh và học trò. Nhưng kết quả hiện tại là: một quả đã phá nát phòng 003 ở khu H, quả còn lại bị chính tay anh ném ra hành lang khu G, phá hủy phòng điều khiển đối diện buồng G576.

Cái gọi là "mục tiêu" – không một ai trúng thương.

"Đây là cơ mật quân sự, thiếu tướng Parrison. Ngừng truy vấn."

Giọng nói lạnh lẽo quen thuộc vang lên từ phía sau. Thiếu tướng Parrison lập tức hạ nòng súng, tiếng giày quân đội đạp lên sàn kim loại nhịp nhàng, càng lúc càng gần. Đám sĩ quan khẽ dịch người sang hai bên nhường đường.

Parrison xoay người, lập tức đứng nghiêm, tay giơ lên chào theo điều lệnh chuẩn xác:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!