Chương 21: (Vô Đề)

Hải Ninh Hi tiếp tục đi về phía trước, Lâm Tự theo sau nửa bước. Đập vào mắt anh là tấm lưng rộng trong bộ lễ phục quân đội ôm sát, vai lưng thẳng tắp.

Trên mái tóc ngắn màu bạc nhạt, hai vành tai đỏ đến mức như sắp nhỏ máu, nổi bật đến lạ.

Lâm Tự khẽ nhướng mày, nhưng vẫn im lặng, chỉ sợ mở miệng ra một câu là hai tai Nguyên soái sẽ bốc khói thật.

Anh nghe rõ mồn một đoạn tám chuyện lúc nãy của đám binh sĩ phía sau.

Về việc "Nguyên soái dùng được hay không" thì anh không bình luận, chỉ thầm mong Hải Ninh Hi đừng có vấn đề ở khoản đó. Nếu không thì anh đúng là... mang tội nặng – chỉ vì một câu chuyện tào lao năm xưa bịa chơi cho vui mà lại đâm đúng chỗ yếu, chọc thẳng vào tự tôn Alpha của người ta.

Còn chuyện "ý vị mờ ám" ẩn bên dưới mấy câu thì thầm kia...

Ví dụ như việc mọi người đều mặc định rằng giữa Hải Ninh Hi và anh đang có một mối quan hệ thân mật vượt quá mức "đồng nghiệp bình thường" chẳng hạn.

Trong lòng Lâm Tự... lại rất yên ắng, khó mà nói rõ là có cảm xúc gì cụ thể.

Hải Ninh Hi... là một người rất tốt, anh nghĩ vậy.

Nhưng một người có tốt hay không, với việc Lâm Tự có muốn mở ra một mối quan hệ thân mật hay không, vốn là hai chuyện chẳng ăn nhập gì với nhau.

Chẳng mấy chốc, hai người đi đến căn phòng đặt ba khoang toàn tức.

Đèn cảm biến bật sáng, dưới ánh đèn, ba khoang toàn tức trông như ba quả trứng bạc nằm ngang. Hải Ninh Hi dùng quyền hạn mở nắp hai khoang, chỉ dẫn cho Lâm Tự – người chưa từng sử dụng khoang toàn tức – cách nằm vào trong.

Đệm sợi nhân tạo bên trong mềm nhưng có độ đàn hồi, lập tức ôm lấy thân và tứ chi anh. Chỉ là chỗ cổ bị cố định lại khiến toàn thân Lâm Tự khựng lại một chút.

"Trường cực từ sẽ kết nối với sóng não của cậu." Hải Ninh Hi cúi xuống, giúp anh điều chỉnh những điểm tiếp xúc kim loại phía sau gáy và trước trán. Sắc mặt anh vẫn nghiêm, lạnh như phủ băng, nhưng đầu ngón tay lướt qua da trán lại ấm hơn kim loại rất nhiều.

Lâm Tự nhắm mắt, yên tĩnh chờ đợi.

Điều chỉnh xong, Hải Ninh Hi thuận tay vén lọn tóc đen lòa xòa trước trán anh ra sau tai. Đầu ngón tay vừa chạm vào vành tai lành lạnh, trơn mịn khác thường của Lâm Tự, anh liền giật mình co tay lại như bị điện giật.

"Tôi nghe hệ thống trong đầu nhắc rồi."

May mà Lâm Tự đang nhắm mắt; nếu không, độ lúng túng của Hải Ninh Hi còn tăng thêm vài phần.

"Ừ, xác nhận xong rồi, nắp khoang sẽ tự động đóng."

Lời vừa dứt, nắp khoang bên cạnh chậm rãi khép lại, hợp thành một vòng tròn kín. Ánh sáng trắng trong khoang rơi xuống gương mặt Lâm Tự nhẹ như lông vũ. Sau khi nối với hệ thống toàn tức, nhãn cầu dưới mí mắt anh bắt đầu chuyển động nhanh; hàng lông mi dày và dài được ánh sáng chiếu đến gần như trong suốt, khẽ run như cánh bướm.

Đôi mắt vàng của Hải Ninh Hi cũng bất giác chớp theo, như thể muốn đồng bộ với nhịp rung của hàng mi ấy. Bàn tay anh lại giơ lên, ngón trỏ hơi cong, chậm rãi đưa đến gần mắt phải của Lâm Tự.

Đúng lúc đó, đôi mắt xám mù sương bất chợt mở ra, phản chiếu rõ mồn một đầu ngón tay anh.

Tim Hải Ninh Hi như lỡ mất nửa nhịp, vội vàng rụt tay về, còn chột dạ giấu luôn ra sau lưng.

"Có trục trặc gì sao?"

Lâm Tự hé mắt, chớp vài cái xua đi hơi nước tích lại khi nhắm mắt, điềm nhiên đáp:

"Hệ thống nhắc phát hiện có vật cản, nắp khoang không đóng kín được."

Hải Ninh Hi khẽ hắng giọng:

"Giờ thì không còn nữa. Cậu tiếp tục đi."

Lâm Tự gật đầu, lại khép mắt xuống, che kín đôi đồng tử xám.

Hải Ninh Hi xoay người, động tác hơi cứng, bước tới khoang toàn tức bên cạnh. Sau lưng anh vang lên tiếng "tít" nhỏ – nắp khoang của Lâm Tự đã đóng lại hoàn toàn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!