Mấy ngày tiếp theo, ban ngày Mạc Bắc Hồ lên lớp, buổi tối xem phim, nghiền ngẫm kỹ năng diễn xuất từ các vai diễn kinh điển, học đến mức quên ăn quên ngủ.
Hệ thống nhân lúc mấy ngày nay cậu không có việc gì, chuồn ra ngoài giúp cậu thăm dò tin tức
-- Hệ thống đã quen sống những ngày nghèo khó, keo kiệt bủn xỉn, có thể tự mình làm thì tuyệt đối không dùng tích phân, hiện tại đang len lỏi lên internet thu thập tin tức, giống như một con virus.
Một hồ một thống đều giống như tìm được công việc, sau mỗi ngày làm việc chăm chỉ cần cù sẽ trao đổi những thu hoạch trong ngày vào buổi tối trong nhà vệ sinh ở ký túc xá.
Hôm nay A Thống lại đến công ty giải trí Đằng Long thăm dò tin tức, Mạc Bắc Hồ tự mình đi học, lại bị một người đàn ông chặn lại ở cầu thang.
Mạc Bắc Hồ thấy bộ dáng vội vàng sốt ruột của đối phương, thuận tay chỉ chỉ ra sau: "Nhà vệ sinh ở đằng kia."
"Ai muốn đi nhà vệ sinh." Người đàn ông có vẻ ngoài vô cùng bình thường trước mặt bất đắc dĩ nói: "Là tôi đây, cậu không nhớ tôi à?"
Mạc Bắc Hồ cảnh giác lui về sau hai bước.
Cậu chuyển tiếp mỗi một dòng trạng thái trong vòng bạn bè của cảnh sát nhân dân Tiểu Dư đại nhân, biết rõ nhân gian chắc chắn không hề hoà bình giống như vẻ bề ngoài, trong đó có vô số sóng ngầm mãnh liệt, có vô số cạm bẫy lừa đảo, đặc biệt là kiểu giả vờ làm người quen này!
Người đàn ông không hề nhận ra sự cảnh giác của Mạc Bắc Hồ, chỉ tự mình nhét đồ vật trong tay cho cậu: "Đây là hợp đồng, cậu xem qua một chút, không có vấn đề gì thì ký tên..."
"Cái gì, hợp đồng!" Mạc Bắc Hồ đại kinh thất sắc: "Anh cũng quá trực tiếp rồi đấy, lừa cũng không thèm lừa đã bắt ký hợp đồng rồi?"
Người đàn ông ngẩn ra một chút, ngẩng đầu lên: "Cậu thật sự không nhận ra tôi?"
"Không ký không ký!" Đồng chí Mạc Bắc Hồ có ý thức chống lừa đảo tốt đẹp điên cuồng lắc đầu, hất tay đối phương ra, ba chân bốn cẳng bỏ chạy, vừa vặn nhìn thấy quản gia Trương đang đẩy xe lăn của Tạ Hào ở khúc cua, lập tức nhanh chóng một bước chạy xộc lên: "Ông chủ! Ông chủ cứu mạng với công ty có tội phạm lừa đảo!"
Cậu vèo một cái chui ra sau lưng Tạ Hào, vẻ mặt hoảng sợ nhưng sức mạnh vô cùng lớn, đè cho xe lăn chổng lên, Tạ Hào cũng bị xóc nảy theo một chút.
Tạ Hào: "......"
Người đàn ông hoang mang rối loạn chạy theo tới, chào hỏi: "Ôi, Tạ tổng, hôm nay anh đi làm à?"
"Nói cái gì đấy." Tạ Hào mười ngón tay đan vào nhau đặt trên đầu gối: "Chẳng lẽ tôi thường xuyên trốn việc à? Xưa giờ tôi luôn vô cùng yêu thích làm việc đấy."
Người đàn ông: "......"
Mạc Bắc Hồ len lén thò một đôi mắt ra từ phía sau xe lăn.
Tạ Hào quay đầu lại hỏi cậu: "Tội phạm lừa đảo ở đâu?"
Mạc Bắc Hồ có chút do dự, vô cùng chột dạ chỉ chỉ ra trước mặt.
Tạ Hào cười như không cười: "Cát Minh, sao anh lại thành tội phạm lừa đảo rồi? Lừa người ta chuyện gì thế?"
Trong đầu Mạc Bắc Hồ tựa như sét đánh giữa trời quang, cậu lẩm bẩm tự hỏi: "Cái tên này hình như có chút quen tai..."
Hệ thống không có ở đây, Tạ Hào thiện nhân giải ý mà nhắc nhở cậu: "Là người đại diện của cậu."
Mạc Bắc Hồ: "......"
Ò.
Cát Minh dở khóc dở cười, đưa hợp đồng trong tay qua: "Đây, Tạ tổng, có công việc, tôi mang hợp đồng đến cho cậu ấy."
Tạ Hào nhận lấy hợp đồng, chú ý tới Cát Minh không ngừng xem giờ, hỏi hắn ta: "Đang bận à?"
Cát Minh bất đắc dĩ: "Không phải còn cần đi hầu hạ ông cụ kia sao?"
"Ồ." Tạ Hào cũng không ngoài ý muốn: "Vậy anh đi đi, phần còn lại để tôi lo, có gì cần dặn dò anh nhắn qua Wechat cho cậu ấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!