Chương 6: (Vô Đề)

Một loạt tin tức này, không cái nào viết tên Mạc Bắc Hồ, nhưng cái nào cũng liên quan đến cậu.

"Khụ." Hệ thống an ủi cậu: "Không sao đâu, tuy rằng không quá giống trong tưởng tượng, nhưng tốt xấu gì cũng thu hoạch được không ít giá trị tình yêu!"

Ngón tay Mạc Bắc Hồ run rẩy nhấn vào hot search "Thẩm Độc bị đá khỏi cửa thịnh điển giữa năm của Giải Trí Thiên Hỏa", tin đầu tiên xuất hiện chính là cảnh cậu bưng ly rượu vang đỏ đâm Thẩm Độc bay xa rõ mồn một, khuôn mặt cậu, động tác nhẹ nhàng của cậu, vẻ mặt ngây ngốc của cậu, sự khiếp sợ của Thẩm Độc, sự kinh ngạc của Thẩm Độc khi trượt qua tám viên gạch, tư thế ôm đầu gối của Thẩm Độc, tất cả đều hiện ra không sót một chút gì.

Mà nhóm quần chúng hóng chuyện xem náo nhiệt thậm chí còn phân tích từng khung hình, dùng hai người bọn họ làm ra mấy tấm meme.

Mạc Bắc Hồ: "......"

Toi hận khoa học kỹ thuật hiện đại.

Mạc Bắc Hồ mặt như tro tàn nhìn tấm meme "thận hư luôn đến bất ngờ" của Thẩm Độc, cảm thấy mình e là xong đời rồi.

Quản gia Trương dừng xe dưới lầu ký túc xá công ty, Tạ Hào nhìn sắc mặt Mạc Bắc Hồ, hỏi cậu: "Làm sao vậy?"

"Không......" Mạc Bắc Hồ giật mình, còn chưa kịp giấu điện thoại đi, Tạ Hào đã đến gần cậu, nhìn thấy tấm meme thận hư được phóng to kia.

Tạ Hào: "......"

Hắn vươn ngón tay thon dài, ấn giữ, lưu lại, liền mạch lưu loát.

Mạc Bắc Hồ khiếp sợ: "Ông chủ!"

Tạ Hào rụt tay về, lấy điện thoại ra: "Gửi tôi cái meme kia, tôi muốn tới khè trước mặt Thẩm Độc."

Mạc Bắc Hồ: "......"

Tạ Hào thấy cậu không nhúc nhích, cười tủm tỉm khoác vai cậu: "Nghĩ cho cẩn thận nào, Tiểu Hồ, tôi mới là ông chủ của cậu."

Mạc Bắc Hồ rùng mình, lập tức cung kính đưa điện thoại qua.

"Đưa cho tôi làm gì?" Tạ Hào nhướng mày, chỉ chỉ vào giao diện bạn tốt của mình: "Quét qua một chút, sau đó gửi meme cho tôi."

"Dạ dạ." Mạc Bắc Hồ ngoan ngoãn gật đầu, luống cuống tay chân lấy lại điện thoại của mình, cuối cùng vẫn là nhờ quản gia Trương ra mặt giải vây giúp cậu: "Thiếu gia, cửa công ty không thể đậu xe quá lâu, cho Tiểu Hồ xuống trước đi, sau đó để cậu ấy về gửi cho ngài."

"Được rồi." Tạ Hào miễn cưỡng đồng ý, còn cười tủm tỉm hạ cửa sổ xe chào tạm biệt cậu, Mạc Bắc Hồ ôm hộp quà, được chiều mà sợ vẫy vẫy tay.

Quản gia Trương bất đắc dĩ: "Thiếu gia, ngài dọa cậu ấy sợ rồi."

Tạ Hào nhìn chiếc xe bám đuôi từ trong gương chiếu hậu, cười khẽ một tiếng: "Không phải đang muốn cho những người muốn nhìn nhìn cho rõ một chút sao."

"Chú Trương, chú thấy thời đại bây giờ muốn đối phó với tin đồn, thanh minh và thư luật sư còn hữu dụng không?"

Quản gia Trương trầm mặc một lát: "Có chút tác dụng, nhưng không lớn."

"Cho nên ấy." Tạ Hào duỗi người: "Chi bằng để tin đồn này lại thái quá thêm một chút, làm cho nước càng đục một chút."

"Công ty giải trí mà, vốn là cung cấp cho mọi người một chút giải trí, mọi người thích xem cái gì thì cho bọn họ xem cái đó, câu nói của bộ phận Marketing là thế nào nhỉ..."

Tạ Hào búng tay một cái: "Kiếm tiền thôi, không có gì phải xấu hổ."

Quản gia Trương: "......"

Quản gia Trương yên lặng khởi động xe: "Lão gia mà biết có lẽ sẽ tức giận."

"Chắc chắn rồi, ông ấy là người cổ hủ mà." Tạ Hào nhìn ra ngoài cửa sổ, móc móc lỗ tai: "Lúc nào cũng chỉ biết nói với con là "làm việc phải có lương tâm", "phải làm đến nơi đến chốn trong cái giới phù phiếm nhất này mới là gốc rễ của Thiên Hỏa"...... đại loại như vậy."

Xe từ từ chạy đi, quản gia Trương hỏi: "Thiếu gia, ngài định đổi một phương pháp khác à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!