Trong khoảng thời gian này, Mạc Bắc Hồ ngâm mình trong đoàn phim chuyên tâm diễn xuất, hệ thống cũng tích đủ giá trị tình yêu để làm người, chuẩn bị đầu thai…
Không phải, nên nói là hóa hình.
Dù sao thì, bởi vì nó vội vàng chuẩn bị chuyện phỏng vấn của Giải Trí Thiên Hỏa, còn phải tự tạo cho mình một thân phận nhân loại, thường xuyên không có mặt
- nghe nói cực kỳ thuận lợi, nó đã chuẩn bị phỏng vấn ở Thiên Hỏa rồi.
Trong thời gian quay phim, Tạ Hào thỉnh thoảng lại đến thăm ban, hôm nay là cảnh quay cuối cùng để đóng máy, Tạ Hào quả nhiên lại đến.
Ban đầu hắn còn lén lút mang đồ ăn cho Mạc Bắc Hồ sau lưng Vương Tiểu Minh, nhưng sau này có Lộ Trưng và đạo diễn Đặng bảo kê
-- nhân vật của Mạc Bắc Hồ trong bộ phim này không yêu cầu dáng người gầy gò, nên dần dần biến thành cho ăn một cách quang minh chính đại.
Nào là đùi gà rán, giò heo quay giòn, mực nướng than khổng lồ, trà sữa full đường, bánh kem nhỏ béo ngậy... Tất cả đều là những đồ vật khiến các thần tượng đang kiểm soát cân nặng nghe thấy đã sợ mất mật.
Lộ Trưng cười Tạ Hào giống như đang dỗ dành trẻ con, Mạc Bắc Hồ còn đang cười ngây ngô thì nghe ông chủ nhà mình nói: "Ăn nhiều một chút."
Hắn nhìn Mạc Bắc Hồ đầy trìu mến: "Đợi ra khỏi đoàn phim này rồi, lần sau được ăn mấy món calo cao này cũng không biết là lúc nào."
Mạc Bắc Hồ hoảng sợ ngẩng đầu lên: "Nhưng em không béo mà!"
Tạ Hào nghi ngờ đánh giá cậu từ đầu đến chân: "Thật sao?"
"Thật mà!" Mạc Bắc Hồ vội vàng đứng dậy, bởi vì quá gấp gáp nên ngay cả bụng cũng định kéo ra cho hắn xem: "Không tin thì anh xem này..."
Tạ Hào giật mình, theo bản năng đứng dậy, kéo quần áo của cậu xuống đè chặt lại: "Cậu mặc quần áo vào!"
Với chút sức lực này của hắn, Mạc Bắc Hồ dễ như trở bàn tay đã có thể hất bay hắn đi, nhưng cậu không phải lần đầu tiên đến thế giới này, không còn là hồ ly tinh tùy tiện dễ dàng đâm Thẩm Độc bay tám viên gạch nữa! Cậu đã nhịn được!
Chỉ dùng hai mắt trông mong nhìn chằm chằm Tạ Hào lặp lại lần nữa: "Thật mà! Em không có béo!"
"Biết rồi, biết rồi." Lông mày Tạ Hào giật giật, sốt ruột thở dài: "Cậu... Cậu cũng để ý một chút đi."
"Lộ Trưng không nói cho cậu biết, ở trong giới giải trí con trai cũng cần..."
Hắn còn chưa nói xong, Lộ Trưng đã tr*n tr** nửa người trên, vai khoác cái áo đẫm mồ hôi lướt qua gọi Mạc Bắc Hồ: "Tiểu Hồ, lão Đặng gọi cậu, nói cảnh cuối cùng muốn nói với cậu thêm mấy câu."
Tạ Hào: "..."
Xem ra phương diện này không thể trông cậy vào Lộ Trưng được.
Hắn hít sâu một hơi, dặn dò Mạc Bắc Hồ: "Cậu đừng có học hắn."
Mạc Bắc Hồ mờ mịt chớp mắt: "Nhưng anh ấy là sư phụ em mà."
"Trong phim thôi." Tạ Hào nhíu mày, chỉ vào Lộ Trưng nói: "Ngoài phim, không được học không mặc quần áo."
"Sao nào?" Lộ Trưng tùy tiện vỗ vỗ cơ ngực của mình: "Ghen tị rồi?"
"Tôi nói cho anh biết, kiểu cơ bắp này của bọn tôi khác với mấy người tập trong phòng gym đấy..."
Tạ Hào liếc mắt nhìn hắn ta một cái: "Sao, anh luyện trên núi à?"
Lộ Trưng sửng sốt một chút, nghiêm túc nói: "Tôi luyện trong đoàn phim."
"Cũng không cố tình luyện chỗ nào, chỉ duy trì tập luyện hàng ngày thôi, thế là thành như vậy."
Tạ Hào cười nhạo một tiếng: "Cứ khoe khoang nữa đi, tôi sẽ nhận quảng cáo từ thiện cho anh đấy
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!