Chương 5: (Vô Đề)

Hai người lập tức ngậm chặt miệng.

Mạc Bắc Hồ hít sâu một hơi, mang theo chút hưng phấn, nhấc một chân đá văng cửa, hét lớn một tiếng: "Tránh ra!"

Trong ống kính của phóng viên giải trí và paparazzi, cậu trang bị vũ trang đầy đủ, vai vác hai cái xác ướp giả chết, uy phong lẫm liệt xông vào trận doanh của địch.

Cho dù là papazazzi có kinh nghiệm nhất cũng chưa từng nhìn thấy kiểu rời sân nào như vậy.

Nhân cơ hội mọi người sửng sốt trong chớp mắt, Mạc Bắc Hồ đã vác theo hai xác ướp xông về phía đường phòng cháy ở bên ngoài.

Có người phản ứng nhanh muốn tiến lên kéo chăn, Mạc Bắc Hồ xoay người một cái, xác ướp bị cậu vung thành một vòng tròn, đụng người ta một cái bịch tới mức lảo đảo.

Mạc Bắc Hồ còn kinh hoàng thất thố xin lỗi: "Xin lỗi ạ!"

Sau đó nhấc chân chạy trốn nhanh hơn, giống như một tia chớp phóng như bay từ trên cầu thang xuống.

"Đuổi theo!" Không biết ai đã hô lên một tiếng, đám người chen lấn xô đẩy nhau đuổi theo, vất vả khó nhọc nhấn nút chụp tách tách tách tách với bóng lưng chạy như bay của Mạc Bắc Hồ.

Mạc Bắc Hồ phóng nhanh, khi chạy đến tầng sáu, hơn một nửa phóng viên đằng sau đã bị bỏ lại, đợi đến lúc chạy đến tầng ba thì chỉ còn hai ba người thở hồng hộc miễn cưỡng theo kịp.

Mạc Bắc Hồ rất là kính nể

-- đúng là nghề nào cũng có kiện tướng thể thao mà!

Nhưng cậu không thể thua!

Tốc độ của cậu không giảm, nỗ lực lao mạnh xuống hai tầng cuối cùng, papazazzi phía sau đại kinh thất sắc: "Sao cậu ấy vẫn còn sức tăng tốc!"

Một người khác suýt chút nữa đã lăn xuống từ trên cầu thang, thở hồng hộc, hỏng mất mà nói: "Không phải bảo đến chụp Thẩm Nhạc Tâm và Trương Tuần Quang sao! Rốt cuộc thì người này là ai!"

Mạc Bắc Hồ đang muốn tiếp tục chạy xuống dưới bãi đỗ xe thì đường phòng cháy đột nhiên bị mở ra, dì lao công đẩy xe dọn vệ sinh và cậu bốn mắt nhìn nhau, biểu cảm của bà ấy dần dần trở nên kinh hoàng, phát ra một tiếng thét chói tai kinh thiên động địa: "Giết người áaa--"

Bà ấy vừa chạy thục mạng vừa la hét: "Vứt xác! Giết người kìa! Aaa!"

"Không phải..." Mạc Bắc Hồ vươn tay, cố gắng ngăn cản bà ấy, quay đầu lại thì phát hiện phía sau vẫn còn nhóm paparazzi bám dai như đỉa, cậu chỉ có thể cắn răng một cái, cũng không thèm quay đầu, lao thẳng về phía bãi đỗ xe.

"Tới bãi đỗ xe rồi thì tìm ai đây!" Mạc Bắc Hồ phi nước đại cả một đường, hai người trên vai bị cậu làm cho thất điên bát đảo, Thẩm Nhạc Tâm cố gắng chống đỡ mà lên tiếng, "Lưu... uệ..."

Mạc Bắc Hồ kêu to: "Lưu Uệ! Lưu Uệ!"

Thư ký Tiểu Lưu đang nôn nóng sốt ruột đi tới đi lui bên cạnh xe mang theo chút khó hiểu nghênh đón: "Ở đây... Ể? Có phải gọi tôi không vậy?"

Đèn cảm ứng ở bãi đỗ xe sáng lên, cuối cùng thư ký Tiểu Lưu cũng nhìn rõ người đang chạy như bay về phía mình

-- một thanh niên toàn thân đen sì, trên vai khiêng hai cục vải màu trắng, mơ hồ có thể thấy được hình người ở bên trong…

Tiểu Lưu nhịn không được lùi lại một bước: "Cậu... cậu..."

"Lái xe lái xe!" Mạc Bắc Hồ hoảng sợ quay đầu lại: "Bọn họ tới rồi!"

Không chỉ đám paparazzi, nhân viên an ninh của khách sạn cũng xách vũ khí đuổi theo.

Tiểu Lưu sợ tới mức chân suýt nhũn ra: "Tình huống gì đây! Thẩm tổng chỉ bảo tôi tới đón tiểu thư thôi mà, đâu nói là phải đua xe bỏ mạng chốn thiên nhai chứ!"

*Thiên nhai ở đây có thể là lấy từ: lưu lạc nơi thiên nhai, đại loại là ở bờ ở bụi.

Đội trưởng đội bảo an giơ bộ đàm lên gào thét, trong cảm xúc căng thẳng mang theo chút kích động của người nghiện diễn xuất: "Không được chống cự! Vứt xác xuống! Cảnh sát lập tức tới ngay!"

"Biển khổ vô biên, quay đầu là bờ!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!