Phát sóng trực tiếp đã sắp kết thúc, tổ chương trình bắt đầu thu thiết bị, Vương Tiểu Minh nhìn điện thoại đang bảo quản giúp trong tay, linh cơ vừa động, nhịn cười lặng lẽ đưa cho Mạc Bắc Hồ.
Mạc Bắc Hồ do dự nhận lấy điện thoại, khó hiểu chớp chớp mắt.
Theo như hiểu biết của cậu về Vương Tiểu Minh, hắn ta làm việc cực kỳ nghiêm túc, hẳn sẽ không công khai để cậu chơi điện thoại trong chương trình, cho nên…
Mạc Bắc Hồ cúi đầu, quả nhiên nhìn thấy bên trên có một tin nhắn chưa đọc.
Tạ Hào: "Tiểu Hồ, cậu để đối phương giải thích, tôi đang nghe."
Mạc Bắc Hồ: "..."
Hắn thật sự ở đây!
Mạc Bắc Hồ vẻ mặt chột dạ quay đầu lại, nhìn về phía Trương Tuần Quang đang không đàng hoàng cười hi hi ha ha đùa giỡn với mọi người.
"Khụ khụ." Cậu phát ra một tiếng động nhỏ để triệu hồi đối phương.
Trương Tuần Quang quả nhiên phân ra một chút lực chú ý cho cậu, nhận ra ánh mắt trông mong của cậu, cười hì hì đi tới, không khách sáo mà xoa loạn đầu tóc cậu, vẻ mặt bỉ ổi nói: "Sao vậy Tiểu Hồ, nhớ anh trai?"
Mạc Bắc Hồ giơ điện thoại lên cho hắn ta xem.
"Cái gì đây?" Trương Tuần Quang tùy tiện liếc nhìn một cái, sau đó mở to hai mắt, hít một hơi lạnh: "Ba Hồ Hồ anh thật sự ở đây?"
Sau một chút trì hoãn, Tạ Hào gửi tới biểu tượng cảm xúc hai con mắt: "Tôi sẽ nhìn chằm chằm cậu."
Trương Tuần Quang: "..."
Hắn ta mặt mày chột dạ xoa xoa da gà trên cánh tay.
Tạ Hào: "Giải thích đi."
"Ờm..." Trương Tuần Quang gãi gãi cằm, sau khi suy nghĩ ba giây, bất chấp tất cả mà nhướng mày: "Đúng vậy, vừa rồi là tôi nói, vậy thì sao?"
"Tôi nói cho anh biết, trên đối trên, dưới đối dưới, nghệ sĩ đối nghệ sĩ, ông chủ đối ông chủ, anh muốn tìm thì tìm ông chủ của tôi làm phiền đi!"
Mạc Bắc Hồ khiếp sợ nhìn hắn ta, cái này cũng được?
Tạ Hào vậy mà thật sự chấp nhận lời giải thích này: "Được, tôi quay về sẽ tâm sự với ông chủ các cậu."
Mạc Bắc Hồ càng thêm khiếp sợ, cái này vậy mà thật sự được!
Mấy người hoàn toàn không quan tâm đến ông chủ Giải trí Rực Rỡ của Trương Tuần Quang có lẽ đang điên cuồng hắt hơi, tự tiện đạt thành đồng thuận.
"Này, Tiểu Hồ, Tiểu Trương!" Hồng Mai cười gọi bọn họ: "Đến đây nào, chụp một tấm ảnh chung!"
"Đến đây đến đây!" Trương Tuần Quang kéo Mạc Bắc Hồ, vội vội vàng vàng nhảy vào khung camera.
"Tách" một tiếng, camera đã ghi lại khoảnh khắc của giờ phút này.
Mạc Bắc Hồ duỗi tay, lặng lẽ tặng một chút chúc phúc thân thể khỏe mạnh cho tất cả mọi người, ngoại trừ Trương Tuần Quang.
Hắn ta thoạt nhìn đã đủ khỏe mạnh rồi, Mạc Bắc Hồ suy nghĩ một chút, chúc phúc nhân loại trở nên thông minh có vẻ hơi khó, vẫn nên chúc hắn ta vận may tốt hơn một chút vậy.
Trong tràng hoan thanh tiếu ngữ, lần ghi hình này của chương trình cũng kết thúc viên mãn.
Trên hotsearch bay đầy các gói meme của bọn họ, doanh số bán ra của ớt thôn Cái Chậu tốt nhất từ trước đến nay, giá trị tình yêu trên giao diện hệ thống điên cuồng tăng trưởng, nhìn thế nào cũng là thắng lợi trở về.
Mạc Bắc Hồ phải vội vàng đuổi chuyến bay, chỉ có thể tiếc nuối ôm máy chơi game Trương Tuần Quang đưa, bắp dì Mai cho, cà phê Ngô Phi Phàm cho, sách Giáo sư Sơn tặng, lên xe đến sân bay trước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!