Chương 46: (Vô Đề)

Mạc Bắc Hồ mặc dù không hiểu cái này là gì, nhưng vẫn theo bản năng cảm giác được một loại nguy hiểm nào đó, kinh hoảng thất thố mà đẩy bát: "Làm gì làm gì!"

"Thế này tốt rồi." Ngô Phi Phàm cười hì hì chỉ vào bọn họ: "Hai người các cậu lại có gói meme mới rồi."

"Vốn dĩ trải qua một chuyến này rồi thì sẽ không thiếu." Trương Tuần Quang không thèm để ý, bưng bát canh gừng của mình lên chạm vào bát Mạc Bắc Hồ một cái: "Cạn! Tiểu Hồ! Uống một hơi cạn sạch!"

Tiểu Hồ nhắm mắt lại, chỉ có thể bịt mũi hung hăng uống xuống.

Uống xong, cậu không nhịn được mà ghét bỏ xoay người lè lưỡi.

Hồng Mai nhịn cười, múc cho cậu một thìa nhỏ đường trắng ở trong bếp: "Nếm cái này để tan vị đi, trên người dì không thích mang theo kẹo, tạm chấp nhận một chút vậy."

"Đúng vậy." Trương Tuần Quang lại không chê mùi gừng, còn cợt nhả cười đùa với Hồng Mai: "Dù sao dì cũng là minh tinh, phải kiểm soát đường."

Hồng Mai trợn trắng mắt với hắn ta một cái: "Tôi phải kiểm soát đường không phải là vì minh tinh, là bởi vì tôi bị cao đường huyết!"

Trương Tuần Quang cũng không vui, hiếm khi nghiêm túc mà gật đầu: "Vậy đúng là phải ăn ít đồ ngọt."

"Trưa nay chúng ta ăn ở đây đúng không? Có cần nói với bọn họ đồ ăn cho ít đường thôi không?"

"Ôi." Hồng Mai cười rộ lên: "Trong đồ ăn có thể cho bao nhiêu đường đâu? Chúng ta đến chính là ăn đồ ăn địa phương nguyên vị, nếu để người ta sửa đổi, nói không chừng sẽ mất đi hương vị kia."

"Hơn nữa gần đây dì rất ổn định, các chỉ số đều không cao, không cần lo lắng những chuyện đó."

Cô cười mà vỗ vỗ Mạc Bắc Hồ: "Nhưng mà Tiểu Hồ cũng đừng lo lắng, dì đã hỏi bọn họ rồi, cũng có món ăn không cay, đến lúc đó con cũng có thể ăn."

Dường như bà ấy đã quen chăm sóc người khác, nhưng lại không quá hy vọng mình khiến người khác phải phiền lòng.

Mạc Bắc Hồ nhớ tới bánh bao chấm dầu ớt đỏ ăn buổi sáng, gạt bỏ vị cay làm đầu lưỡi khoang miệng của cậu đau đớn, hương thơm nồng đậm vẫn rất không tồi, cậu không nhịn được mà bặm miệng, lấy hết can đảm nói: "Không sao! Con có thể ăn được!"

*Cuối chương, một kiến thức khoa học, thật ra cay không phải hương vị mà là một loại cảm giác đau đớn của đầu lưỡi.

"Tốt, có chí khí!" Trương Tuần Quang vỗ vỗ vai cậu: "Mà, hình như người đại diện của tôi mang theo sữa bò, đến lúc đó cho cậu để giải cay."

Mạc Bắc Hồ vừa cảm kích gật đầu vừa lo lắng nhìn dì Hồng.

Ngoài ngủ không ngon, thì ra ăn cũng không thể tùy tiện ăn, cơ thể nhân loại thật là yếu ớt, sau này phải tìm cơ hội, lại tốn chút tích phân chúc phúc cho dì ấy một chút.

Mấy người đơn giản làm sạch người một chút, chuyên viên hóa trang của chương trình cũng tiến lên bổ trang.

Thời gian vừa lúc đến giờ cơm, người trong thôn đã mang cơm và đồ ăn đến cho họ.

Trương Tuần Quang hít hít chóp mũi, không tự chủ được mà bước về phía đó, cố gắng chạy trốn khỏi chuyên viên trang điểm: "Được rồi hôm nay trời mưa, một lát nữa dầm mưa thì cái gì cũng mất hết thôi..."

Chuyên viên trang điểm một tay ấn hắn ta lại: "Cậu đang nghi ngờ năng lực chuyên nghiệp của tôi! Tôi đã trang điểm chống thấm nước cho cậu rồi!"

Trương Tuần Quang mắt trông mong nhìn bọn họ ăn cơm, ngoài miệng lại nói: "Mọi người ăn trước đi, không cần phải quan tâm sống chết của tôi."

Vẻ mặt lại hoàn toàn không giống vậy.

Mạc Bắc Hồ quay đầu nhìn hắn ta một cái, gắp cho hắn ta một miếng thịt ba chỉ hun khói của nhà nông nhét vào miệng hắn ta.

Trương Tuần Quang lập tức thay đổi sắc mặt, cảm động đến mức thiếu chút nữa ch** n**c mắt, mơ hồ không rõ nói: "Huhuhu ngon quá Tiểu Hồ ơi! Tôi iu thịt hun khói!"

Chuyên viên trang điểm: "... Có phải ngược lại rồi."

Trương Tuần Quang trân trọng mà nhai thịt hun khói, sau khi nuốt xuống một cái, chỉ số thông minh dường như cũng theo đó mà quay trở lại, đột nhiên ý thức được không đúng: "Hả? Tiểu Hồ sao có thể ăn cơm rồi?"

"Bởi vì cậu ấy ngoan, ăn xong không vội vàng vào phòng bếp nhìn lén, đến trang điểm lại trước." Chuyên viên trang điểm ấn Trương Tuần Quang đang quấy phá lại: "Sắp xong rồi, anh nhịn thêm một chút."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!