Trận mưa này thế tới rào rạt, mưa một lúc lâu cũng không nhìn thấy chút dấu hiệu dừng lại.
Hồng Mai giúp thu hết ớt khô vào trong nhà, có hơi lo lắng nhìn ra bên ngoài: "Mưa lớn như vậy, sao bọn họ vẫn chưa trở lại?"
"Chắc là sắp rồi." Tiểu Điền an ủi bà ấy: "Không cần lo lắng, lúc con quay về thì bọn họ cũng đã chuẩn bị lên đường rồi."
"Con đã bảo mợ nấu canh gừng, đợi bọn họ về thì uống một bát."
"Ôi." Hồng Mai nhìn bình luận, cười đáp lại: "Không sao đâu, trời không chiều lòng người, nhưng chúng ta nhân định thắng thiên!"
"Chỗ bán ớt chiều nay có mái che, buổi chiều cũng không ảnh hưởng."
"Trời mưa thì lượng người qua lại tuy rằng sẽ ít hơn một chút, nhưng luôn có người trong nhà không đủ thức ăn muốn ra ngoài mua đồ đúng không? Không thể bi quan như vậy."
Hồng Mai đang an ủi khán giả lo lắng về thời tiết, đột nhiên nhìn thấy vài bình luận rõ ràng là vừa từ phòng phát sóng trực tiếp nhỏ cách vách chạy tới--
"Dì Hồng, bọn họ đang ở ngay cửa rồi! Mau mở cửa mau mau mở cửa đi ạ (Các chị em phía sau đừng tiết lộ trước)."
"Huhuhu A Quang và Tiểu Hồ đáng thương quá đi, giống như mấy con cún nhỏ bị mưa xối ướt sũng, dì Hồng mau đi an ủi bọn họ (Giữ nguyên đội hình)"
"Gần rồi, gần rồi! Bọn họ sắp đến rồi! (Nhịn lại đừng cười)"
Hồng Mai không rõ nguyên nhân, vội vàng bung dù đi mở cửa sân.
Vừa mở cửa, trước mặt là một hàng người bùn nhỏ, cười cười để lộ hàm răng trắng tinh với bà ấy.
Trương Tuần Quang cười vô cùng kiêu ngạo: "Hì hì, dì Hồng, chúng tôi đã ăn chơi về rồi."
"Ôi trời ơi!" Hồng Mai nhịn không được lùi về sau một bước, trừng mắt bình tĩnh vài giây mới hoàn hồn lại từ trong cú sốc cực lớn này.
Bà ấy dở khóc dở cười chỉ vào bình luận: "Mọi người đúng là đồ xấu xa! Đều lừa dì!"
"Đây... đây đâu phải là cún nhỏ bị xối mưa ướt! Đây là con khỉ đen từ đâu chui ra!"
Làn đạn đã lừa được Hồng Mai, còn cười hi hi ha ha giảo biện--
"Sao lại không giống chó nhỏ! Ngốc Gia Gia và Husky nhà con sau khi lăn trên đất bùn một vòng xong chính là dáng vẻ này."
"Kíu mạng với không xem phòng phát sóng trực tiếp cách vách, mấy người này bị bùn bắn hả?"
"Bây giờ thì tốt rồi, Trương Tuần Quang, lần này anh có màu chocolate rồi, anh hài lòng chưa!"
"Đứa nhỏ xui xẻo này, đừng để ba Hồ Hồ nhìn thấy..."
Sau khiếp sợ ban đầu, Hồng Mai mới hậu tri hậu giác cười rộ lên, ôm bụng cười đến mức không thở nổi: "Dì thật sự phục rồi, các cậu lớn như vậy mà vẫn chơi bùn, ha ha ha!"
"Tiểu Ngô anh cũng vậy, không phải anh ổn trọng sao? Anh còn làm loạn theo bọn họ?"
Trên người Ngô Phi Phàm vẫn tương đối sạch sẽ, trong lòng xúc động trả lời: "Tôi ổn trọng, nhưng không chống lại hai người bọn họ đạp hư tôi được."
"Hai người bọn họ còn mang theo một nhóc thú cưng nhỏ về."
"Ta đa!" Trương Tuần Quang giơ một con ếch xanh đang tuyệt vọng lên.
Hồng Mai: "..."
"Tôi đã bảo sao từ nãy giờ đã có tiếng ộp ộp ồn ào như vậy."
Bà ấy giật giật khóe miệng: "Cậu không định nuôi nó đấy chứ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!