Mặc dù Trương Tuần Quang lún sâu vào vũng bùn nhưng vẫn vô cùng lạc quan, còn an ủi ông lão: "Không sao đâu chú, chúng ta cứ xem đây như là một loại mặt nạ bùn, thuần thiên nhiên."
Hắn ta ngửa đầu lên, vuốt vuốt tóc về sau, lộ ra vầng trán tuấn tú, thậm chí còn đút hai tay vào túi: "Dầm mưa một chút cũng không có gì."
Ông lão lại là một người nóng tính, đáng tiếc đang bị dính trong vũng bùn, bất lực kéo kéo trâu, vung tay lên: "Sao cậu lại không nghe người ta khuyên, tôi bảo cậu đừng đến!"
Trương Tuần Quang ngửa đầu lên, một bộ không nghe khuyên bảo.
Mạc Bắc Hồ cũng giúp khuyên bảo: "Cậu ấy tới cũng tới rồi, mọi người đợi một chút..."
"Cái cậu này!" Ông lão thấy hắn ta không để trong lòng, tức giận đến mức hù doạ hắn ta: "Cậu tưởng bùn này sạch sẽ chắc? Có đĩa, có con đĩa! Đến lúc đó cậu mới biết sợ!"
"Cái gì! Thiên nhiên tươi đẹp sao lại có loại đồ vật như vậy!" Trương Tuần Quang kinh hãi thất sắc, quay đầu lại giang hai tay về phía Mạc Bắc Hồ đứng trên bờ ruộng: "Hồ ái khanh hộ giá!"
Mạc Bắc Hồ vốn định che giấu thực lực gọi người tới.
-- Trương Tuần Quang không kêu cậu nhổ, phần lớn cũng đang có ý này.
Nhưng tình huống hiện tại cấp bách…
Mạc Bắc Hồ nắm chặt nắm tay: "Tui đến cứu cậu!"
Cậu nghĩa vô phản cố mà nhảy xuống xe, không tiếp nhận bàn tay duỗi tới của Trương Tuần Quang, trực tiếp nắm chặt thắt lưng hắn ta, bày ra bộ dáng cực kỳ cố gắng, "Bóc" một tiếng nhổ tận gốc đối phương.
Đằng sau, camera phát sóng trực tiếp của Ngô Phi Phàm đang quay về phía hai người bọn họ, còn đi hóng hớt không chê lớn chuyện mà giải thích cho mọi người: "Được rồi, chúng ta có thể nhìn thấy tuyển thủ Mạc Bắc Hồ đã tiến vào sân thi đấu! Thời tiết khắc nghiệt ở vũng bùn lầy lội, không biết sâu bọ có hại đang ẩn nấp nơi nào, chuyện này đối với cậu ấy cũng là một loại khiêu chiến!"
"Nhưng chúng ta sẽ không nhận thua! Có thể nhìn thấy tuyển thủ Tiểu Hồ tinh thần phấn chấn không sợ khiêu chiến, chúng ta hãy cổ vũ cho bọn họ nào! Cố lên Tiểu Hồ! Cố lên Tiểu Trương!"
Làn đạn ngoại trừ một số ít người đứng đắn lo lắng cho bọn họ, còn lại đa phần đều là người thiếu đạo đức vui sướng khi người gặp họa--
"Tốt! Hồ Hồ ngoan đánh bại A Quang khờ!"
"Áaa cười chết tôi rồi! Tôi đã nói hai người bọn họ gặp nhau nhất định có trò hay để xem mà!"
"Người chủ trì anh đang đốt cái gì vậy! Là mặt mũi của hai người bọn họ sao!"
"Trương Tuần Quang, có đôi thích anh thật sự khiến em ngại vãiii! Vốn dĩ thích anh đã tự ti, để lại chút mặt mũi cho con dân Ánh Sáng tụi em đi!"
Trong khoảng thời gian ở đoàn phim, Mạc Bắc Hồ đã bắt chước dáng vẻ của Lão Lý và Tiểu Béo, kỹ thuật diễn xuất có tiến bộ vượt bậc.
Ít nhất cậu đã rất giỏi đóng vai nhân loại yếu đuối rồi.
Cảm thấy lửa diễn cũng đã đến lúc, Mạc Bắc Hồ lúc này mới nhổ Trương Tuần Quang một cái "Bóc" từ dưới đất lên.
"Sảng khoái!" Ngô Phi Phàm vỗ tay cho bọn họ.
Mạc Bắc Hồ xách theo Trương Tuần Quang cùng nhau xoay người nhìn sang.
Cho dù vẫn luôn không quá để ý những chuyện kia, Trương Tuần Quang cũng nhịn không được hắng hắng giọng: "Khụ."
"Thả tôi xuống trước đã Hồ ái khanh."
Hắn ta rơi xuống đất, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra mà giấu một cái chân không mang giày ra sau lưng.
Nhưng Ngô Phi Phàm đã nhìn thấy, hắn ta nhìn thấy rồi thì không có khả năng làm như không thấy, vui sướng khi người gặp họa hỏi: "Ôi chao, Tiểu Trương, giày của cậu đâu?"
Trương Tuần Quang hơi hơi nóng mặt, quay đầu nói: "... Trong bùn."
Ngô Phi Phàm nhịn không được cười rộ lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!