Chiếc xe ba bánh thoạt nhìn không lớn, nhưng cũng có thể chở được.
Ba người bọn họ cùng lên xe, phía sau có một chiếc xe ba bánh khác chở máy quay.
Ngô Phi Phàm cầm điện thoại phát sóng trực tiếp để kiểm soát hiện trường, nói chuyện phiếm với khán giả đã đến phòng phát sóng trực tiếp từ sớm: "Hôm nay bán ớt tươi, quy tắc cũ, một đồng một cân, đóng gói ba loại ớt hỗn hợp, giới hạn ba ngàn cân nha."
Ngô Phi Phàm không nhịn được mà cười cười: "Ôi chao, trước đây chúng tôi nào có thể nắm chắc mà nói với mọi người mấy chữ số lượng có hạn được."
Những người khác cũng cười rộ lên.
Mặc dù trước đây trong phòng phát sóng trực tiếp có các fans của Trương Tuần Quang chống đỡ, nhưng dù sao số người cũng có hạn.
Hơn nữa kênh nông nghiệp làm chương trình này, đặc biệt trợ cấp, đưa ra giá ưu đãi một đồng một cân cũng chỉ muốn giúp nông dân mở ra con đường tiêu thụ khai rộng tầm ảnh hưởng chứ không phải để fans Trương Tuần Quang mua nông sản cày doanh số, cho nên đã cố tình dặn dò Trương Tuần Quang, để fans của hắn ta lấy tuyên truyền làm chủ, đừng quá tốn kém, còn cố ý thiết lập mỗi tài khoản giới hạn mua mười cân.
Cho nên mới luôn bán không nóng không lạnh.
Mãi cho đến buổi phát sóng trực tiếp lần đó của Mạc Bắc Hồ đã dẫn đến không ít người qua đường xem chương trình, ngay sau đó phía chính chủ cũng buông thả một phen, bắt đầu thay đổi cách biên tập, thêm mấy lần hot search trước đây, lúc này mới có bùng nổ toàn diện.
Có thể hấp dẫn được đông đảo người qua đường, đây chính là "thoát vòng" mà mỗi người trong giới giải trí đều mong muốn.
Có được cơ số lớn như vậy, cuối cùng cũng có không ít người biết phòng phát sóng trực tiếp của thường có thể mua được nông sản trợ cấp một đồng một cân, lúc này vừa mở phát sóng, số lượng tiêu thụ đã không ngừng tăng lên.
"Đến rồi." 'Hy vọng toàn thôn' dừng lại trên luống ruộng, Tiểu Điền chỉ cho bọn họ một mảnh ruộng ớt: "Hái ở mảnh này là được rồi, bây giờ mặt trời vẫn chưa lên cao."
"Đợi lát nữa mặt trời lên, chúng ta sẽ tránh chỗ có nắng để hái."
"Không sao." Trương Tuần Quang đã xắn tay áo lên: "Tôi đã sớm muốn phơi thứ này thành màu chocolate rồi..."
Ngô Phi Phàm nhìn làn đạn: "Em trai, fans của cậu đang khóc kêu không cần kìa."
"Dù sao cũng phải thử xem." Trương Tuần Quang cố chấp: "Biết đâu đến lúc đó bọn họ lại thơm quá thì sao?"
Mạc Bắc Hồ đã nhảy xuống xe, ngồi xổm bên cạnh Tiểu Điền học cách hái ớt, mặc dù cậu đã cố gắng nhẫn nhịn, nhưng vẫn không chịu được, liên tục hắt hơi mấy cái.
Ngô Phi Phàm dở khóc dở cười: "Tiểu Hồ, chẳng lẽ cậu dị ứng ớt rồi?"
"Không phải, chỉ là... Hắt xì!" Mạc Bắc Hồ hắt hơi: "Cay hắt xì!"
Tiểu Điền quan tâm: "Hay là đeo khẩu trang vào đi? Tôi lấy cho cậu một cái."
"Nhưng mà..." Trương Tuần Quang lo lắng nói: "Như vậy thì chẳng phải cậu ấy sẽ không lộ mặt sao?"
Tiểu Điền tìm một cái khẩu trang ở trên xe xuống, trong lúc nhất thời có chút khó xử.
Trương Tuần Quang đề nghị: "Hay là chúng ta bịt lỗ mũi lại?"
Ngô Phi Phàm câm nín: "Cậu lại đưa ra ý kiến dở hơi."
"Sao lại là ý kiến dở hơi?" Trương Tuần Quang không phục, rất có tinh thần trượng nghĩa khoác vai Mạc Bắc Hồ: "Nếu như cậu cần, anh em sẽ cùng bịt với cậu."
Nói xong, hắn ta lấy từ trong túi ra một bọc giấy ăn.
Ngô Phi Phàm đang cười với camerat thì nhìn thấy làn đạn lướt qua một mảnh "Chạy mau chạy mau" "Ngô ca chạy đi", ngay trong nháy mắt tiếp theo Trương Tuần Quang đã nhảy bổ lên trên người Ngô Phi Phàm, muốn nhét giấy ăn vào trong lỗ mũi hắn ta.
Còn quái dị mà hô to: "Đến đây đi! Anh Ngô, đồng cam cộng khổ, bắt đầu từ anh vậy!"
"Không được, không được!" Ngô Phi Phàm liều mạng giãy dụa: "Tôi có gánh nặng thần tượng tôi không làm được cái này!"
Một mình Mạc Bắc Hồ cầm khẩu trang của Tiểu Điền nghiên cứu một chút, cuộn thành một sợi chỉ ngang sau đó che ngang lỗ mũi, hỏi bọn họ: "Như vậy có được không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!