Chương 42: (Vô Đề)

Trương Tuần Quang khoác vai Mạc Bắc Hồ rời đi, bỏ lại người đại diện mồ hôi đầm đìa cùng với một đám fans mắt to trừng mắt nhỏ.

May mắn là người đại diện cũng không phải người mới, theo Trương Tuần Quang nhiều năm như vậy, đã sớm hiểu rõ tính tình của hắn ta, không biết đã lau mông cho hắn ta bao nhiêu lần, đầu óc vừa xoay chuyển đã nghĩ ra được biện pháp giải quyết.

Hắn ta quay đầu lại, cười nói với các fans: "Hai người bọn họ đã sớm quen biết rồi."

Fans: "..."

Chuyện này thì đúng là không người không nhìn ra.

Người đại diện cố gắng cười thật thong dong: "Không phải Tiểu Hồ có quay một bộ phim cùng Tiểu Hạ sao? Đã sớm thêm bạn tốt rồi, chỉ là chưa từng gặp mặt, cũng không biết não A Quang bị trúng cơn gió nào mà nhất định phải diễn một màn này."

Fans lúc này mới lần lượt lộ ra vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ: "Quào--"

Bọn họ theo Trương Tuần Quang không phải ngày một ngày hai, thật ra cũng đã quen với đầu óc đột nhiên chập mạch của hắn ta, lần lượt hi hi ha ha cười rộ lên.

"Yên tâm đi! Lão Phương, chúng tôi phối hợp, cứ xem như đây là lần đầu tiên bọn họ gặp mặt!"

"Ôi lão Phương, anh cũng thật là, đứa nhỏ muốn giả vờ thì anh phối hợp một chút nha, anh còn cố tình đến vạch trần với chúng tôi."

"Đúng vậy, để đứa nhỏ giả vờ một lần cũng có sao đâu mà!"

Người đại diện lão Phương chỉ có thể cười khổ.

Công việc không dễ, những công việc có liên quan đến giới giải trí đều cần thử thách kỹ thuật diễn.

Nếu để những người khác đến diễn một màn kia, fans nhất định sẽ nghi ngờ, nhưng người làm chuyện này lại là Trương Tuần Quang…

Cảm ơn cậu vẫn luôn giữ hình tượng không đáng tin cậy như trước, gần như không có người nào miệt mài đi sâu tìm hiểu.

Ra khỏi sân bay, Trương Tuần Quang đã đuổi Vương Tiểu Minh và hành lý ngồi lên xe đến đón Mạc Bắc Hồ, một bộ anh em chí cốt, kéo Mạc Bắc Hồ lên xe của mình sau đó nghênh ngang rời đi.

Lâu lắm không gặp Mạc Bắc Hồ, Trương Tuần Quang dường như có vô vàn lời muốn nói, đang nói thì đột nhiên nhận ra được: "Ối, có phải tôi đã quên cái gì rồi không?"

"Hả?" Mạc Bắc Hồ khó hiểu nhìn xung quanh không gian trong xe một chút: "Cậu quên mang theo cái gì rồi?"

"Má ơi!" Trương Tuần Quang đột nhiên ngồi dậy: "Người đại diện của tôi đâu! Tôi bỏ mất lão Phương rồi!"

Hắn ta luống cuống tay chân gọi điện thoại cho người đại diện: "Anh Phương anh ở đâu vậy? Chúng tôi quay lại đón anh!"

"Đón cái cục cứt!" Anh Phương nổi giận đùng đùng: "Tôi còn phải đợi cậu sắp xếp cho tôi chắc? Đợi đến khi cậu nhớ ra thì con nhỏ đã bị người khác cướp đi, vợ cũng chạy theo người ta hết, rau củ canh cá đều nguội lạnh!"

Trương Tuần Quang lẩm bẩm: "Vậy không phải may mắn là tôi không có vợ cũng không có con sao?"

"Vậy anh tự bắt xe đi?"

"Không cần!" Anh Phương nghiến răng nghiến lợi: "Trợ lý của Tiểu Hồ đã đưa tôi đi rồi!"

"Ồ, được rồi, có thể đi là tốt rồi." Trương Tuần Quang thở phào nhẹ nhõm: "Vậy tôi cúp máy."

"Cậu!" Trước khi anh Phương chửi ầm lên, Trương Tuần Quang đã thành thạo cúp điện thoại.

Mạc Bắc Hồ mặt mày lo lắng nhìn hắn ta: "Không cần xin lỗi sao? Anh ấy sẽ không tức giận chứ?"

"Không sao đâu." Trương Tuần Quang vỗ vỗ bả vai cậu: "Hai chúng tôi đã quen với việc tổn thương lẫn nhau rồi, chỉ cần tôi không lén ăn vụng đồ ăn, anh ấy sẽ không thật sự tức giận đâu."

"Cậu đã xem kịch bản chưa? Lần này chúng ta sẽ hái ớt."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!