Chương 41: (Vô Đề)

Vẻ mặt của đạo diễn Đặng dao động trong một chớp mắt.

Cát Minh nhìn ra ông ấy động lòng, càng đổ thêm dầu vào lửa: "Lão Đặng à, tôi cũng biết tính tình của chú, nếu chỉ là một show giải trí bình thường thì tôi cũng không đến làm gì."

" là một chương trình hay, ngài biết mà đúng không? Giúp đỡ trợ nông cho người nghèo, hơn nữa bởi vì Tiểu Hồ mang đến một đợt hot, hiện tại ratings của người ta cũng đang nước lên thì thuyền lên, bây giờ để Tiểu Hồ đến quay thêm một kỳ nữa cũng là có qua có lại."

"Tôi đã nghe ngóng rồi, người kia của nhà Thần Tinh hay là người nọ của nhà Quang Chính đều tự nguyện quay không lấy thù lao, nhưng người ta cũng không cần!"

"Tính cả thời gian đi đường cũng chỉ mất một ngày rưỡi, chú cứ coi như cho cậu ấy đi nghỉ phép một ngày."

Đạo diễn Đặng không lên tiếng, chỉ đi ra ngoài.

Cát Minh tranh thủ thời gian ra hiệu "có thể được" cho Tạ Hào, lại kiên trì đi theo sau.

"Đạo diễn Đặng à, tôi biết chú nào giờ vẫn luôn yêu quý diễn viên." Cát Minh đi theo phía sau ông ấy, môi trên môi dưới tung bay: "Tiểu Hồ khó khăn lắm mới vừa ra mắt đã có độ hot cao như vậy, lên chương trình củng cố lại một chút, cũng có thể kéo dài độ nổi tiếng của cậu ấy cho đến khi phim phát sóng."

"Bây giờ không giống ngày xưa nữa, thay đổi quá nhanh..."

Lộ Trưng nhìn từ phương xa, gửi lời kính trọng đến sự kiên trì của hắn ta, sau đó quen thuộc đi tới bên cạnh Mạc Bắc Hồ, khoác lên vai cậu.

Không biết bởi vì xung quanh có quá nhiều người hay bởi vì hắn ta vẫn còn chìm đắm trong nhân vật chưa thoát vai, tóm lại hắn ta thoạt nhìn trầm ổn hơn so với trước kia nhiều.

"Tới rồi." Lộ Trưng chào hỏi Tạ Hào.

Tạ Hào hơi gật đầu, cũng giải thích ý định đến đây của Cát Minh cho bọn họ.

-- Tên Cát Minh này suy nghĩ rất nhiều, sợ nếu như đến lúc đó đạo diễn Đặng không thả người, Tiểu Hồ sẽ ghi hận đạo diễn không cho cậu ấy cơ hội, cho nên không kể lời mời của cho Mạc Bắc Hồ biết mà chỉ đi tìm đạo diễn trước.

Nhưng Tạ Hào cảm thấy, cũng phải xem ý của Mạc Bắc Hồ thế nào.

Quả nhiên, Mạc Bắc Hồ nghe xong thì có hơi kinh ngạc: " còn gọi em đến nữa ạ?"

Cậu có chút do dự: "Em cũng rất nhớ dì Hồng bọn họ, có thể cùng nhau quay chương trình thì tốt, nhưng hiện tại em đang ở trong đoàn..."

c** nh* giọng nói: "Dù sao cũng không thể để đoàn phim ngừng công việc đợi em được."

Lộ Trưng cười cười, vỗ vỗ cậu, ý bảo không cần quá mức nhọc lòng: "Yên tâm, mặc dù nhân vật của cậu xuyên suốt toàn bộ bộ phim, nhưng bản chất cũng không tính là nặng. Điều chỉnh kế hoạch quay phim một chút, quay những cảnh không có mặt cậu trước là được."

"Vừa lúc dự báo thời tiết nói tuần sau sẽ có một trận mưa to, đạo diễn Đặng đang đợi trận mưa kia, cảnh quay đó cậu không có vai diễn, nếu đúng vào mấy ngày đó thì tốt rồi, cậu cũng không xem như xin nghỉ phép, chỉ là nghỉ ngơi bình thường mà thôi."

Hắn ta hơi nhìn ra sau một chút: "Nhưng dựa theo tính tình trước đây của lão Đặng, ông ấy không hy vọng diễn viên vào đoàn còn chạy show bên khác đâu."

Tạ Hào hơi gật đầu: "Lão Đặng hy vọng diễn viên trong thời gian quay phim có thể đắm chìm vào nhân vật, giữa chừng rời đi, luôn sẽ có chút thoát vai."

"Chẳng qua Cát Minh nói cũng có lý, những show khác thì không nói, bên vẫn nên đi."

"Huống chi..."

Tạ Hào ngoắc ngoắc ngón tay với Mạc Bắc Hồ, Mạc Bắc Hồ ngoan ngoãn ghé vào bên cạnh hắn.

Tạ Hào nhỏ giọng nói: "Anh em tốt Trương Tuần Quang của cậu cũng rất hy vọng cậu đi."

"Vốn dĩ hắn ta muốn bí mật mời cậu, nhưng bị Hạ Phong Khinh ngăn lại, chỉ để người đại diện ra mặt, rồi nói bóng nói gió với Cát Minh."

Tạ Hào tươi cười: "Nhưng Trương Tuần Quang ngồi không yên, nhắn tin riêng cho tôi trên weibo, hỏi tôi là cậu có thể đi hay không."

"Ban đầu tôi còn tưởng tài khoản giả mạo nào đó đến lừa tin tức, không ngờ thật sự là chính chủ."

Mạc Bắc Hồ có chút cảm động: "Anh em..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!