Phó Hoan vốn dĩ muốn quay cảnh hậu trường hai người bọn họ bị dọa giật mình một chút, không ngờ lại bị hai người bọn họ dọa cho phát khiếp.
Mặc dù đạo diễn Đặng mạnh miệng, có một loại kiên trì nhất định, nhưng Mạc Bắc Hồ cũng sẽ không thật sự ném ông ấy đi.
Cuối cùng, ông ấy hắng hắng giọng rồi nói: "Về sau còn phải làm những chuyện này, chúng ta liền gì nhỉ... Đừng hù dọa Tiểu Hồ nữa."
Mạc Bắc Hồ giật mình: "Vẫn còn lần sau ạ đạo diễn?"
"Không phải tôi quyết định." Đạo diễn Đặng sờ sờ mũi, chỉ vào Phó Hoan: "Hỏi bộ phận tuyên truyền đi."
Phó Hoan vội vàng lắc đầu: "Không dám không dám! Lần sau chúng ta vẫn nên thành thành thật thật quay cảnh hậu trường bình thường đi, cũng không thể thật sự hi sinh Lão Lý được!"
Lão Lý khiếp sợ nâng đầu lên: "Gì? Lần sau còn để tôi lên nữa?"
Phó Hoan cười "khà khà": "Không phải anh là chuyên gia đóng vai cướp của đoàn phim chúng ta sao? Anh không lên thì ai lên."
"Cút cút cút!" Lão Lý cá chép lộn mình nhảy dựng lên từ trên giường dậy: "Quay phim chính lão Đặng còn chưa để tôi liều mạng, đừng có mà cướp cái mạng già này của tôi ở ngoài hậu trường!"
Mấy người hi hi ha ha cười rộ lên, Mạc Bắc Hồ thấy hắn ta không có chuyện gì, cũng thở phào nhẹ nhõm theo.
Lộ Trưng cảm thấy buồn cười: "Để hù dọa hai người bọn tôi, lại bày trận thế lớn như vậy? Còn bố trí cảnh quay?"
"Vốn dĩ vụ án đầu tiên cũng sắp dùng đến, chỉ là chuyển người sang chỗ khác mà thôi." Đạo diễn Đặng gọi bọn họ ra: "Đến đây, bắt đầu đi."
"Lão Lộ Tiểu Hồ, khởi động một chút, chúng ta phải chạy rồi."
Phong cách của đạo diễn Đặng nghiêm túc hơn nhiều so với Hứa Giao Quân, cũng càng am hiểu chuyển đổi góc độ ngôn ngữ máy quay, cho nên, một cảnh quay phải quay từ những góc máy khác nhau, lặp đi lặp lại vài lần, mà trạng thái động tác của diễn viên không thể khác biệt quá lớn.
Lộ Trưng và ông ấy vốn là cộng tác cũ, cực kỳ quen thuộc với chuyện này, Mạc Bắc Hồ lại phải mất chút thời gian để thích ứng.
Một cảnh truy đuổi trong con hẻm nhỏ, khoảng cách 50 mét, chạy đi chạy lại mấy lần dưới trời nắng gắt cậu mới học được cách kiểm soát bước chân, để mỗi một lần chạy đều trông tương đối giống nhau.
Lần cuối cùng, cuối cùng cũng quay được hiệu quả lý tưởng của đạo diễn Đặng, Mạc Bắc Hồ hơi hơi th* d*c, trên trán thấm ra một ít mồ hôi, quay đầu nhìn về phía đạo diễn.
Đạo diễn Đặng nhìn hình ảnh trên màn hình giám sát, khuôn mặt vốn không hay nói cười càng có vẻ nghiêm túc, xác nhận đạt yêu cầu rồi mới gật đầu với Mạc Bắc Hồ: "Cảnh tiếp theo."
Hai mắt Mạc Bắc Hồ lập tức sáng rực lên, cuối cùng cũng lộ ra một nụ cười như trút được gánh nặng, lau lau mồ hôi, ngay cả hơi thở cũng không còn hổn hển nữa.
-- Đạo diễn Đặng không biết, diễn bộ phim này đối với cậu thật sự là một thử thách, dù sao thì mỗi một lần mệt mỏi, đều là diễn xuất.
"Đoạn này tôi làm mẫu cho cậu một lần trước." Lộ Trưng cổ vũ Mạc Bắc Hồ: "Nhưng cậu vẫn nên nhập tâm mà diễn, đừng sợ ngã."
Mạc Bắc Hồ gật đầu lia lịa.
Người quay phim thấp giọng hỏi đạo diễn: "Lần này có quay không?"
"Quay." Đạo diễn Đặng thấp giọng trả lời: "Có lẽ trạng thái sẽ là tốt nhất."
Dựa theo thiết kế của ông, Triệu Túc do Lộ Trưng diễn sẽ né tránh chướng ngại vật trên đường rất quen thuộc, Vu Tiểu Giang do Mạc Bắc Hồ diễn thì động tác càng thêm vụng về chật vật, thậm chí không thành công, nơi chung là trạng thái gãi đúng chỗ ngứa.
Đối với một diễn viên mới như Mạc Bắc Hồ mà nói, có lẽ trạng thái trong quá trình thử nghiệm sẽ tự nhiên hơn.
Kết quả, ông ấy nhìn Mạc Bắc Hồ đi theo phía sau Lộ Trưng, cũng cực kỳ nhẹ nhàng né tránh chướng ngại vật trên đường, thuần thục như một tay già đời.
"Không tệ." Sau khi bắt đầu khai máy, cho dù là trạng thái bình thường thì Lộ Trưng dường như lúc nào cũng mang theo chút bóng dáng của nhân vật, nói chuyện cũng trầm ổn hơn.
Hắn ta vỗ vỗ bả vai Mạc Bắc Hồ, nhìn về phía đạo diễn.
Đạo diễn Đặng khó xử gãi gãi lông mày, động tác đoạn này thật sự tương đối đẹp mắt, nhưng đáng tiếc không phải hiệu quả ông ấy muốn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!