"Nhìn thấy rồi!" Hệ thống hoan hô: "906! Xông lên!"
Hai mắt Mạc Bắc Hồ sáng lên, thong dong bước vào thang máy, cười với nhân viên điều khiển rồi nói: "Tầng 9, cảm ơn."
Nhân viên điều khiển thang máy mang theo nụ cười: "Được thưa ngài, xin vui lòng xuất trình thẻ phòng."
Mạc Bắc Hồ đưa thẻ phòng qua, nhân viên điều khiển thang máy nhìn thoáng qua một chút, mỉm cười nói: "Thưa ngài, phòng của ngài ở tầng 6."
Mạc Bắc Hồ há hốc mồm: "A? Tui không thể đến tầng 9 được?"
Nhân viên điều khiển thang máy lộ ra vẻ mặt áy náy: "Xin lỗi thưa ngài, để bảo vệ sự an toàn và quyền riêng tư của khách hàng, thẻ phòng chỉ có thể đi đến tầng tương ứng. Đương nhiên, nhà hàng ở tầng 11 và hồ bơi lộ thiên trên sân thượng quý khách có thể tự do..."
Hệ thống kêu lên: "Không được! Thẩm Độc sắp đến rồi! Thôi lên tầng 6 trước! Tôi dẫn cậu chạy bằng đường phòng cháy lên đó!"
"Được." Mạc Bắc Hồ vội vàng gật đầu: "Tầng 6 đi."
"Được thưa quý khách." Nhân viên điều khiển thang máy cuối cùng cũng nhấn số tầng, thang máy chuyển động.
Mạc Bắc Hồ ở trong thang máy mài mài móng sau
-- à không phải, mài mài chân, cửa thang máy vừa mở đã vút một tiếng xông ra ngoài, nhân viên điều khiển thang máy chỉ nhìn thấy một tàn ảnh chợt lóe mà qua, thậm chí còn chưa kịp nói lời thoại của mình…
Hệ thống chỉ đường cho cậu: "Bên này bên này! Cửa đường phòng cháy thường bị khóa nhưng dùng 1 điểm tích phân là có thể mở được rồi! Hiện tại cũng không phải lúc tiết kiệm những thứ này, xông lên đi Tiểu Hồ!"
Mạc Bắc Hồ một đường chạy như điên, nhịn không được hỏi: "Nhưng mà A Thống, tui muốn xin lỗi hắn ta mà, tại sao phải tới phòng của hắn, không thể xin lỗi ở dưới sảnh lớn được à?"
Hệ thống trầm mặc, thở dài một hơi: "Tiểu Hồ, không đơn giản như vậy đâu."
"Chúng ta phải mập mờ lên."
*Mập mờ (gốc ): là một thuật ngữ thường ám chỉ nội dung gợi cảm nhưng chưa đến mức vi phạm, như trong "
" (đòn sát biên)
-- chơi chữ, nghĩa là sát ranh giới.
Mạc Bắc Hồ: "?"
"Cậu phải xuất hiện trong phòng hắn ta vào một thời gian mờ ám, để hắn ta tưởng rằng cậu tự tiến cử làm ấm giường." Hệ thống nghiêm túc nói: "Nhưng cậu không phải, đây gọi là mập mờ."
"Như vậy hắn ta mới có thể vì hiểu lầm cậu mà tự biết xấu hổ, mới có thể ý thức được cậu là đóa sen trắng thanh khiết gần bùn mà không hôi tanh mùi bùn cỡ nào."
Trong mắt Mạc Bắc Hồ có một chút mờ mịt, hệ thống vì nhấn mạnh tính chính đáng của kế hoạch mà nâng cao giọng: "Tôi đã điều tra rồi, con người chính là như vậy! Vừa muốn ngây thơ vừa muốn phong tình, muốn cậu mị cốt thiên thành lại muốn cậu ngây thơ không rành thế sự!"
"Mấy tên đàn ông suy nghĩ kỳ lạ kia đều ăn một chiêu này!"
Mạc Bắc Hồ ngoan ngoãn gật đầu: "Ồ, hoá ra là như vậy."
Cậu lại học được rồi.
Hệ thống giấu đầu lòi đuôi, hắng hắng giọng: "Tôi không có ý mắng cậu đâu, cậu và mấy tên đàn ông kia không giống nhau."
"Ừm ừm." Mạc Bắc Hồ đã leo lên lầu chín, thành thật gật đầu: "Tui không phải nam tử, tui là nam hồ ly tinh."
Hệ thống: "……Cũng đúng ha."
Lại mất thêm một tích phân để mở cửa đường phòng cháy ở tầng 9, Mạc Bắc Hồ không nhịn được cảm thán: "Quyến rũ người khác thật không dễ dàng mà!"
Hệ thống cũng thở dài theo: "Chứ còn gì nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!