"99 ngày!" Tạ Chấn Phong tức giận đến mức suýt nữa nhảy dựng lên trong xe: "Sao anh không nói giả vờ đến 99 tuổi luôn đi!"
"Cũng được." Tạ Hào không quá quan tâm: "Dù sao gần đây con cũng quen rồi, xe lăn rất tốt, đi đâu cũng có chỗ ngồi, hay là con cũng mua cho ba một cái?"
"Cút!" Tạ Chấn Phong nổi giận: "Ông đây còn cần anh mua xe lăn cho? Ông tự mua được!"
"Có tiền cũng phải tiết kiệm." Tạ Hào thấm thía nói: "Ba tiết kiệm một chút, đến 99 ngày sau con khoẻ rồi sẽ cho ba thừa kế chiếc xe lăn này."
Tạ Chấn Phong: "..."
Nắm tay đặt trên đầu gối của ông mở ra rồi siết chặt lại, cuối cùng cũng đè lửa giận xuống.
Trong xe yên tĩnh trong chốc lát, ông ấy cuối cùng cũng không nhịn được hỏi: "Hiện tại công ty của con xử lý thế nào rồi?"
"Khá tốt." Tạ Hào thành thật nói: "Con cảm thấy cho dù không có con thì bọn họ vẫn có thể vận hành bình thường, người mà ba để lại đều rất đáng tin cậy."
"Hừ." Biểu cảm trên mặt Tạ Chấn Phong hơi hòa hoãn: "Cho nên, đứa nhỏ tên "Mạc Bắc Hồ" kia, chính là người mà con ký hợp đồng sau khi nhậm chức?"
Tạ Hào sửa đúng cho ông ấy: "Là Cát Minh ký."
"Đều như nhau." Tạ Chấn Phong không quá để ý.
Đối với ông ấy mà nói, có lẽ thật sự đều như nhau.
Mặc dù quy mô Giải Trí Thiên Hỏa không nhỏ, nhưng thật ra số lượng nghệ sĩ cũng không quá nhiều, giai đoạn đầu càng là quý tinh bất quý đa, cũng chỉ mấy năm sau mới dần dần mở rộng chiêu mộ thêm không ít người mới.
Giống như Lộ Trưng, Tô Tiểu Ngọc, gần như đều là Tạ Chấn Phong một tay dẫn dắt.
Thiên hạ thường nói, trong thời đại của Tạ Chấn Phong, Giải Trí Thiên Hỏa giống như một công ty gia đình, mỗi một nghệ sĩ đều giống như con cái của ông ấy.
Cho nên sau khi ông ấy lui về, mọi người đều tương đối tò mò, một là tò mò nghệ sĩ của Giải Trí Thiên Hỏa có thể nể mặt mũi Tạ Hào này hay không, cũng tò mò một chuyện khác, xem xem Tạ Hào có tiếp tục bồi dưỡng nghệ sĩ theo cách thức của Tạ Chấn Phong hay không.
Tạ Hào lúc trước cũng đã từng son sắt, sẽ không làm theo kiểu của ông ấy…
Tạ Chấn Phong liếc mắt nhìn Tạ Hào một cái, nhịn không được lộ ra chút tự đắc: "Hừ, lúc trước con cũng thề son sắt nói hiện tại không thể dẫn dắt nghệ sĩ như vậy nữa, kết quả thì sao? Bản thân mình ra tay cũng giống như ba."
"Sao con có thể giống ba được." Tạ Hào khiếp sợ nhìn ông ấy một chút: "Con làm gì đến nhà người ta thay tã giúp con người ta."
Tiền bối Lạc Thư Hoa bây giờ đã gần như hoàn toàn tránh bóng, thời gian lúc mới kết hôn, sự nghiệp cân bằng không quá tốt, Tạ Chấn Phong chăm sóc chu đáo cẩn thận, thậm chí còn đến tận nhà giúp con người ta thay tã.
Tạ Chấn Phong trừng mắt nhìn hắn: "Ông đây cũng từng thay cho con rồi! Con đừng nhắc đến chuyện này trước mặt mẹ con, nếu không bà ấy lại ghen tị!"
Ông ấy lắc đầu: "Con chỉ là chưa gặp phải thôi, nếu như Mạc Bắc Hồ kết hôn rồi, bận đến mức sứt đầu mẻ trán không về nhà được, vợ và con còn giận dỗi cậu ấy, chẳng lẽ con không đến tận nhà giúp đỡ một tay chắc?"
Tạ Hào sững sờ một chút, đột nhiên một trận ớn lạnh, không nhịn được ngồi thẳng người dậy, nghiêm túc nói: "Không được."
"Hả?" Tạ Chấn Phong khó hiểu nhìn hắn: "Sao vậy?"
Tạ Hào nhíu mày thật chặt: "Tiểu Hồ còn nhỏ mà."
"Hơn nữa cậu ấy ngốc."
"Bản thân cậu ấy còn chưa sống độc lập nổi, sao có thể mơ màng hồ đồ kết hôn sinh con được?"
"Mặc dù công ty của con không có lệnh cấm yêu đương." Tạ Hào vẻ mặt nghiêm túc nói: "Nhưng Tiểu Hồ là ngoại lệ, con sợ cậu ấy bị lừa."
Tạ Chấn Phong: "..."
Tạ Hào nhướng mày: "Ba nhìn con làm gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!