Chương 37: (Vô Đề)

Ánh mắt của Lộ Trưng trong nháy mắt đã trở nên sắc bén: "Tiểu Hồ."

"Người bạn này của cậu, có đứng đắn không vậy."

Mạc Bắc Hồ thành thật nói: "Hẳn là không quá đứng đắn, nhưng không cần phải lo lắng, mặc dù không đứng đắn, nhưng cũng không phải là người xấu gì."

Thậm chí người cũng không phải, chỉ là một con sắc quỷ mà thôi.

Lộ Trưng thở phào nhẹ nhõm: "Vậy còn được."

Nếu liếc mắt một cái cũng có thể khiến Mạc Bắc Hồ nhìn ra không đứng đắn, vậy hẳn là không quá thông minh cũng không quá biết ngụy trang.

Lộ Trưng nói giỡn: "c** s*ch thì chắc chắn là không được, tôi cũng chưa hy sinh lớn như vậy cho Lão Đặng, cho bạn cậu thì cởi một nửa vậy."

Mạc Bắc Hồ vội vàng giơ Polaroid lên "răng rắc" "răng rắc", rất có tiết tấu mà ấn màn trập ba lần.

Cậu đưa ba tấm ảnh còn chưa lên hình cho Lộ Trưng, Lộ Trưng cũng không thèm để ý là chụp thành bộ dạng gì, bút vung lên, ký cho cậu ba cái tên.

Hắn ta hiền từ sờ sờ đầu Mạc Bắc Hồ: "Đi đi, chơi với bạn bè cho tốt nhé."

"Được!" Mạc Bắc Hồ hai mắt tỏa sáng, cầm hai tấm ảnh ký tên đi ra ngoài.

Lộ Trưng mặc lại áo vào, nghiêm túc suy tư: "Cũng chỉ đi sang đoàn của Hứa Giao Quân, bạn mới, là ai đây?"

Mạc Bắc Hồ đã lấy được ảnh có chữ ký, một đường đi tới, hình ảnh bên trên cũng đã hiện ra.

Một tấm quần áo cởi một nửa, một tấm vừa cởi xuống, còn một tấm là cởi hết sau đó cầm quần áo, cậu cân nhắc một chút, lúc trả Polaroid thì đưa tấm cởi xong rồi cho Phó Hoan.

"Phụt!" Phó Hoan suýt chút nữa bị sặc nước, kích động đến mức tay chân run rẩy mà nâng bức ảnh này lên hỏi: "Hồ Hồ cậu lấy ở đâu ra vậy?"

"Vừa mới chụp." Mạc Bắc Hồ hỏi cậu ấy: "Tui nghĩ đến lúc tuyên truyền cậu có thể lấy cho fans rút thăm hay gì đó, ảnh chụp có được không?"

Quy củ giang hồ, hỏi người mượn đồ, lúc trả lại dù sao cũng phải đưa một chút quà cảm ơn.

"Có thể có thể, quá có thể." Phó Hoan hai mắt phát sáng: "Lúc trước tôi muốn để anh Lộ của chúng ta hy sinh một chút, anh ấy luôn không chịu, vẫn là cậu có thể thuyết phục được anh ấy!"

Cậu ấy cười 'khà khà' một tiếng: "Lại bị tôi cắn được rồi!"

Mạc Bắc Hồ: "..."

Cậu cảm thấy Phó Hoan vì tuyên truyền, có thể cắn rồi lại cắn, đã tự lừa gạt bản thân luôn rồi.

Mạc Bắc Hồ thương hại mà vỗ vỗ bả vai đối phương: "Tiểu Béo, nhận rõ hiện thực, bảo trì thanh tỉnh."

"Vậy tui đi nha."

Cậu ôm hai tấm ảnh lấy liền kia, hỏi người mượn một cái bật lửa, lại đi vào nhà vệ sinh.

Nhà vệ sinh người đến người đi, sắc quỷ sợ bây giờ nhìn lén lại bị hồ tiên đại nhân tính là nhìn trộm, cho nên chui vào trong kho chứa đồ trốn.

Mạc Bắc Hồ chính xác tìm được đối phương, rất lễ phép mà gõ gõ cửa, nói cho nó: "Không có người khác đâu, ra đây đi."

"Ta mang khen thưởng cho mày, sẽ đốt cho mày ngay."

Sắc quỷ liếc mắt một cái liền nhìn thấy ảnh chụp trong tay cậu, con ngươi đều suýt chút nữa rớt ra ngoài, mắt thấy Mạc Bắc Hồ chuẩn bị châm lửa, đại kinh thất sắc hét lớn một tiếng: "Dừng tay!"

Mạc Bắc Hồ dừng lại, có chút kinh ngạc: "Mày không muốn?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!