Mạc Bắc Hồ trở lại đoàn phim ngủ một giấc ngon lành.
Sáng sớm ngày hôm sau đã bị Phó Hoan đến gõ cửa đánh thức.
"Đi thôi Tiểu Hồ!" Phó Hoan mấy ngày không gặp, vẫn cười vô cùng vui vẻ như vậy: "Đừng ngủ nữa, cậu quên chúng ta đã nói sẽ cùng nhau đi chợ sớm ăn điểm tâm rồi sao?"
Mạc Bắc Hồ đội một đầu tóc xù rối bời, vốn dĩ còn có chút mơ mơ màng màng, vừa nghe được những lời này, lỗ tai lập tức dựng thẳng lên trời, hứng thú bừng bừng nói: "Đi thôi đi thôi, tui rửa mặt đã!"
"Được, tôi đợi cậu." Phó Hoan vui vẻ dựa vào cửa nói chuyện với cậu: "Chuyện này vẫn là Đặng đạo mở miệng, cảnh diễn của cậu ở đoàn phim cách vách mấy ngày nay hẳn là rất căng, mệt rồi, tôi dẫn cậu đi bồi bổ."
"Một chầu ngày hôm nay ông ấy sẽ thanh toán, hơn nữa không dẫn theo trợ lý của cậu, cậu cứ ăn thoải mái, một bữa này không quan tâm cân nặng!"
Phó Hoan vui vẻ: "Lúc quay phim khống chế cân nặng đã đủ vất vả rồi, khó khăn lắm mới đóng máy, dù sao cũng phải ăn một bữa thật no nê!"
Mạc Bắc Hồ có chút chột dạ nghĩ, thật ra ở đoàn phim cách vách cậu cũng không khống chế cân nặng bao nhiêu…
Nhưng những lời này vẫn là đừng nên nói cho cậu ấy.
Cậu nhanh chóng rửa mặt xong, có chút hưng phấn đi theo Phó Hoan ra cửa.
Phó Hoan tự lái xe, dẫn theo cậu quen cửa quen nẻo đi đến một khu chợ cực kỳ náo nhiệt.
"Chỗ này cũng có thể xem như một khu chợ sáng tương đối nổi tiếng ở địa phương, tới chín giờ thì cơ bản đều đã dọn hàng, chúng ta chỉ có thể tới sớm một chút." Phó Hoan lời nói thấm thía mà vỗ vỗ bả vai Mạc Bắc Hồ: "Phải trân trọng hiện tại nha Tiểu Hồ, nhân lúc cậu còn chưa nổi tiếng khắp phố lớn ngõ nhỏ mới có thể ra ngoài ăn cơm như vậy với tôi, đợi sau này, cơ hội như vậy có thể sẽ ít đi."
Mạc Bắc Hồ nheo mắt lại, say mê mà hít hà một ngụm không khí của chợ sớm.
Quầy hàng xung quanh nóng hầm hập, mùi dầu chiên thoảng ra xa cũng đủ quyến rũ người. Sữa đậu nành tươi xay nhuyễn hương thơm nồng hậu, người bán hàng bưng cái bát gốm rộng vành đổ ra, sữa đậu nành trắng nõn như tơ lụa. Còn cái gì mà bánh bao, bánh táo, súp cay chua…
Rõ ràng đều là điểm tâm thường thấy không phải quá hiếm lạ, nhưng tụ tập cùng một chỗ như vậy, không hiểu sao lại cực kỳ khiến người ta thèm nhỏ dãi.
Phó Hoan khoác vai Mạc Bắc Hồ, một bộ đại gia đây giàu có: "Chọn đi Hồ Hồ, ăn cái nào trước? Anh đây mang đủ tiền."
Mạc Bắc Hồ hơi hơi nâng mắt lên, tràn đầy hùng tâm tráng chí
-- cậu muốn ăn từ đầu đến đuôi!
Phó Hoan cũng theo ý Mạc Bắc Hồ, vui vẻ đi mua từ đầu đến đuôi với cậu, sau đó cầm các loại điểm tâm ngồi xuống trước quầy sữa đậu nành cháo bánh quẩy.
Trong làn hơi nóng hầm hập, Phó Hoan vừa ăn vừa nói với Mạc Bắc Hồ: "Tôi nghe nói Đặng đạo diễn đã đi xem cảnh đóng máy của cậu."
"Mặc dù ông ấy không khen cậu, nhưng trong lòng hẳn là hài lòng lắm đấy."
Cậu ấy vui vẻ nói: "Tôi nói với cậu, mặc dù tính ra thì cảnh diễn đầu tiên của cậu là ở đoàn phim của Hứa Giao Quân, nhưng Đặng đạo diễn cảm thấy ông ấy dẫn dắt cậu trước, ông ấy vẫn phải xếp hạng trước Hứa Giao Quân."
"Ông ấy đã xem cậu là người trong nhà rồi, cho nên cậu ở bên ngoài diễn tốt, ông ấy cũng được rạng rỡ mặt mày."
Mạc Bắc Hồ vừa ăn vừa nghiêm túc gật đầu.
Phó Hoan móc camera ra: "Cậu ăn đi, tôi thuận tiện chụp một ít tư liệu."
"Tôi còn mang theo Polaroid, cậu có biết dùng không?"
*Polaroid: máy ảnh lấy ảnh ngay tại chỗ.
Mạc Bắc Hồ lắc đầu, nhưng vẫn nhận lấy máy ảnh nho nhỏ trong tay đối phương, dưới sự chỉ dẫn của Phó Hoan, nâng lên cùng tự sướng với cậu ấy một tấm.
Có vài cô gái trẻ đi ngang qua tò mò nhìn bọn họ thêm hai lần, nhỏ giọng thì thầm: "Có phải là blogger ẩm thực không vậy? Nền tảng nào thế? Cậu đi hỏi, tôi không được tôi không đi!"
Phó Hoan rất mẫn cảm mà quay đầu lại, ôn hòa lộ ra nụ cười: "Hai chúng tôi là diễn viên, ra ngoài chơi chơi quay vlog một chút."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!