Mạc Bắc Hồ xuống xe ngựa, nhìn thấy một đám người trước mặt, sợ đến mức suýt chút nữa nhảy dựng lên.
Nhưng cậu đã trà trộn trong đoàn phim nhiều ngày nay, cũng học không ít đồ vật ở chỗ mọi người, mạnh mẽ khống chế biểu cảm, nâng hộp thức ăn trong tay lên với Thiếu tướng quân đang chờ cậu ở trước cửa cung, lộ ra một nụ cười xán lạn.
Ánh mắt Tam hoàng tử và Thiếu tướng quân đối diện nhau, giữa hai người bọn họ ám dũng lưu động, giằng co với nhau, cuối cùng vẫn là Thiếu tướng quân mở miệng trước: "Sắc trời đã tối, Tam hoàng tử nên sớm hồi phủ một chút."
"Thiếu tướng quân sao lại ở đây?" Tam hoàng tử nâng mắt, đối chọi gay gắt: "Nơi luyện binh của ngươi ở ngoại ô, sao lại đến làm loạn trong hoàng thành?"
Thiếu tướng quân hừ lạnh một tiếng: "Thần lo lắng điện hạ nhất thời bị quỷ mê hoặc tâm khiếu, làm chuyện không nên làm."
"A Chiêu, lại đây."
Thập Nhất hoàng tử che trán lại, lộ ra một nụ cười ngoan ngoãn lấy lòng, nâng nâng hộp thức ăn trong tay lên cho hắn ta xem.
"Ngài ta cho sao?" Thiếu tướng quân nâng cằm, cố ý nói cho Tam hoàng tử nghe: "Chúng ta không cần của ngài ấy, nói không chừng có bỏ độc, tôi mang đồ ăn khác cho ngài."
Hứa Giao Quân làm một thủ thế, máy bay không người lái chậm rãi bay lên, quay con đường dài này từ trên xuống dưới.
Trên xe ngựa của Tam hoàng tử treo hai chiếc đèn lồng, quân sĩ phía sau Thiếu tướng quân nâng đuốc.
Thập Nhất hoàng tử cầm hộp đồ ăn trong tay, di chuyển từ nguồn sáng sau lưng sang một nguồn sáng khác, trong nháy mắt bước vào bóng tối, tên bắn lén phá không mà đến.
Tam hoàng tử và Thiếu tướng quân đồng thời biến sắc.
"Cảm ơn đạo diễn!" Mạc Bắc Hồ nhỏ giọng giải thích: "Không có ngủ, chỉ là nhắm mắt lại một chút."
Sau đó liền mất đi ý thức, mà thôi.
Nhìn chung cũng giống như học sinh lên lớp, trong lúc hoảng hốt đột nhiên mất đi ý thức, không thể tính là ngủ được!
Mạc Bắc Hồ còn muốn giải thích thêm hai câu, Quý Phi và Hoàng Hậu hôm nay không có suất diễn đã cùng nhau đẩy bánh kem và hoa tươi tới, hô một tiếng: "Đóng máy vui vẻ!"
Quý Phi cười nhét hoa vào trong lòng Mạc Bắc Hồ, nắn nắn mặt cậu: "Bé cưng, đừng trách dì tàn nhẫn độc ác, đều là biên kịch viết."
Biên kịch vội vàng ném nồi: "Là đạo diễn muốn quay cái này!"
"Huhuhu!" Liên Vũ Tình vừa lau lau nước mắt vừa đưa hoa cho cậu: "Tôi khóc luôn rồi, kết quả cậu vậy mà lại ngủ gật trên mặt đất, đền nước mắt cho tôi!"
Mạc Bắc Hồ khiếp sợ nghiêng đầu xem mặt cô ấy: "Thật sự khóc rồi sao?"
Bọn họ hi hi ha ha vây Mạc Bắc Hồ lại thành một vòng, chúc mừng cậu đóng máy.
Hứa Giao Quân chen chúc đi ra từ trong đám người, đắc ý dào dạt mà lắc lư đến trước mặt đoàn phim cách vách được hắn ta cố ý mời đến xem đóng máy, làm mặt quỷ hỏi: "Thế nào?"
"Tốt." Lộ Trưng khen một câu: "Mấy người bọn họ diễn tốt như vậy, đến mức không còn giống phim của anh nữa."
Hứa Giao Quân trợn trắng mắt giận dữ nhìn: "Có ý gì?"
Diễn xuất của phim hắn ta luôn luôn dựa vào giá trị nhan sắc, kỹ thuật diễn bình thường đều là lúc có lúc không.
"Quả thực không tồi." Đặng đạo nhìn Mạc Bắc Hồ, trong lòng trong mắt đều là vừa lòng: "Cũng là tôi dựng nền tảng cho cậu ấy, trước khi cậu ấy đến tôi đã bồi dưỡng cho cậu ấy không ít."
"Không phải chứ?" Hứa Giao Quân khiếp sợ nhìn về phía ông ấy: "Đặng đạo, tôi cảm thấy chú luôn luôn rất ngay thẳng, sao cũng tới tranh công với tôi?"
Chu Vân Thượng liếc mắt nhìn Hứa Giao Quân một cái, không lên tiếng.
"Cậu." Hứa Giao Quân cà lơ phất phơ khoác tay lên vai ông: "Đánh giá một chút đi."
Chu Vân Thượng thối mặt: "Anh cố ý gọi điện thoại cho mẹ của anh buộc tôi đến đây một chuyến, chính là để muốn tôi xem cậu ấy diễn cảnh đóng máy này?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!