Mạc Bắc Hồ cuối cùng vẫn bỏ qua nguyện vọng thứ hai của Tạ Hào, duỗi vuốt sờ sờ hắn, tốn một chút giá trị tình yêu để chúc hắn đào hoa nở rộ.
-- Dù sao cậu cũng chỉ tiêu hao một chút giá trị tình yêu, đối với vận mệnh đã định của hắn mà nói, sẽ không tạo thành thay đổi quá lớn, nhiều lắm là trúng một vài tờ vé số nhỏ, muốn biến ra người trong lòng cho Tiểu Tạ tổng, sợ rằng vẫn có chút khó khăn.
Theo lý mà nói, Tạ Hào là ông chủ hiện tại của cậu, căn cứ theo "đạo lý đối nhân xử thế" mà A Thống truyền thụ cho cậu trong thế giới nhân loại, cậu tiêu tốn cho lãnh đạo nhiều một chút cũng không có gì, chỉ là…
Chỉ là cậu chỉ có thể khiến hoa đào của ông chủ nở rộ, chứ không thể xác định hoa đào tìm đến cửa có phải hoa đào hắn thích hay không.
Mạc Bắc Hồ chột dạ nhìn theo Tạ Hào lên xe rời đi, yên lặng chúc hắn toại nguyện ở trong lòng.
Mà Tạ Hào ngồi lên xe, vừa mới thả lỏng một hơi liền nhận được điện thoại của ông cụ trong nhà.
Tạ Chấn Phong: "Con bé nhà họ Từ du học về nước rồi."
"Hai đứa lúc nhỏ còn từng chơi chung với nhau."
Tạ Hào: "..."
Hắn trầm mặc liếc mắt nhìn điện thoại, nhịn xuống xúc động trực tiếp cúp máy, hỏi đối phương: "Là cô nhóc sứt mất nửa chiếc răng cửa trước bậc thang nhà chúng ta đúng không?"
Tạ Chấn Phong cường điệu: "Chính là người mỗi năm đều thi được hạng nhất, chăm học hiểu chuyện ra nước ngoài nghiên cứu vật lý, hiện tại còn trở về báo đáp tổ quốc!"
Tạ Hào nghi hoặc: "Nhà họ Từ có hai đứa con gái?"
Tạ Chấn Phong: "Khụ, chính là đứa rụng nửa chiếc răng cửa kia."
Tạ Hào hiểu rõ: "Con nói mà."
"Con nhớ cô ấy rụng nửa chiếc răng, hốc mắt đỏ bừng mà vẫn không chịu khóc..."
Giọng điệu Tạ Chấn Phong không cho phép thỏa hiệp: "Con đi gặp một lần."
Giọng điệu Tạ Hào cũng không cho phép thỏa hiệp: "Không đi."
Tạ Chấn Phong giận dữ: "Con tưởng để con đi xem mắt sao! Người ta còn có thể xem trọng con chắc?"
Tạ Hào hơi có chút kinh ngạc: "Nếu không thì?"
Tạ Chấn Phong có chút lắp bắp: "Chính là cái kia, đã lâu không gặp, liên lạc tình cảm..."
Tạ lão gia tử ngay thẳng cả đời, hiển nhiên sẽ không quanh co lòng vòng, một đoạn khách sáo nói tới mức lộ ra trăm ngàn sơ hở.
Tạ Hào có chút tiếc hận: "Rốt cuộc là chuyện hoang đường đến mức nào, ngay cả ba cũng bắt đầu vòng vo rồi?"
"Khụ." Tạ Chấn Phong cuối cùng cũng mở miệng: "Cô ấy còn có một người anh trai, con còn nhớ không?"
Tạ Hào nghiêm túc suy nghĩ một hồi, bừng tỉnh đại ngộ: "Chính là vị mà người bởi vì em gái rụng nửa chiếc răng, sợ tới mức khóc còn lớn tiếng hơn cả em gái kia sao?"
"Ừ." Tạ Chấn Phong hàm hồ lên tiếng: "Thằng nhóc nhà họ Từ kia, cũng học nghệ thuật, làm một cái gallery gì đó, sau đó..."
Tạ Hào nhướng mày: "Sau đó?"
Tạ Chấn Phong cân nhắc một hồi lâu, cuối cùng vẫn là nói thẳng: "Nó thích đàn ông."
Tạ Hào trầm mặc một lát, cảm thán một tiếng: "Lão Tạ, nhiều năm như vậy là con hiểu lầm rồi."
"Ba một chút cũng không hề phong kiến, ba cực kỳ cởi mở
-- ba để con đi xem mắt với đàn ông à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!