Mạc Bắc Hồ mang theo tình yêu của fans trở về chỗ ở, nghiêm túc dùng ba cái merch vây xung quanh bản thân, lúc này mới móc kịch bản ra nghiêm túc đọc.
Sáng sớm ngày hôm sau, cậu phải thức dậy để đi trang điểm.
Mạc Bắc Hồ xem thời gian biểu mà đoàn phim đã sắp xếp, thời gian của cậu cũng xem như rộng rãi, tổ ba người diễn viên chính còn bắt đầu diễn sớm hơn cả cậu
-- cảnh quay hôm nay chính là một hồi yến tiệc trong hoàng cung.
Tuyến thời gian là sau lúc Hoàng Đế ban hôn trên triều đình, Thái tử thà chết không theo, Tam hoàng tử quạt gió thêm củi.
Hoàng hậu chuẩn bị một buổi tiệc thưởng hoa, mời gia quyến trong Hoa Kinh đến tham dự, nữ chính cũng được mẫu thân dẫn vào cung.
Thập Nhất hoàng tử do Mạc Bắc Hồ đóng phải vào lúc này, đuổi theo một con chim sẻ xông vào cung điện.
Đương nhiên, hiện trường không có chim nhỏ ngoan ngoãn như vậy, đạo diễn dùng cần câu treo một trái nho lắc lư trước mặt cậu, tiện cho cậu dùng ánh mắt đuổi theo để chạy.
Mạc Bắc Hồ có chút nghi ngờ: "Tại sao lại là nho?"
"Biên tập nói phải treo đồ nhỏ một chút để tiện cho chỉnh sửa hậu kỳ." Hứa Giao Quân xách theo cần câu: "Nếu không tôi còn định treo bánh bao thừa buổi sáng lên."
Mạc Bắc Hồ: "..."
Hứa Giao Quân nhét cần câu cho Mạc Bắc Hồ: "Cậu cầm chơi một lát trước đi, Vũ Tình phải dặm lại phấn."
"Cái gì mà chơi một lát." Hạ Phong Khinh giúp cậu đặt cần câu sang một bên: "Cậu chưa kịp xem xong kịch bản đúng không?"
Mạc Bắc Hồ ngẩng đầu ưỡn ngực, rất là kiêu ngạo: "Tui đã xem qua một lần rồi."
"A?" Hạ Phong có chút kinh ngạc: "Ngày hôm qua thức đêm à? Không có quầng thâm chứ?"
"Đều xem xong rồi, đều xem hiểu rồi?"
Mạc Bắc Hồ cân nhắc một chút rồi lắc đầu: "Xem xong rồi, không hiểu lắm."
Liên Vũ Tình ngồi xuống bên cạnh bọn họ, búi tóc trên đầu cô có chút lệch, nhà tạo mẫu tóc vội vàng theo tới tạo hình lại.
Cô vừa được tạo kiểu tóc vừa cười nói: "Vậy thì vừa vặn, cậu nói với bọn tôi, bọn tôi giúp cậu gỡ rối."
"Buổi yến tiệc trong cung này, là Hoàng Hậu sắp xếp, nói là tiệc thưởng hoa, nhưng thật ra chính là vì triệu tôi và mẹ tôi vào trong cung."
Hạ Phong Khinh cũng gật đầu: "Trước đó cậu không nhìn thấy, thật ra địa vị Thái Tử ngàn cân treo sợi tóc, Hoàng Hậu là sinh mẫu của Thái tử, vì bảo vệ địa vị Thái Tử, cũng muốn thúc đẩy hôn sự của Thái tử và Thương An Du."
"Nhưng mà trước đó, nàng ta còn muốn xác nhận Thương An Du, hoặc phải nói là thái độ của tướng quân phủ Chinh Tây sau lưng Thương An Du."
Hạ Phong Khinh chỉ chỉ về phía đại điện phía sau: "Lúc cậu chưa tới thì đã quay rồi, Hoàng Hậu còn khen nàng là thiên sinh quý nữ, nên gả vào hoàng thất, hỏi nàng ấy thích vị hoàng tử nào."
Mạc Bắc Hồ vội vàng giơ tay lên: "Chính là chỗ này! Tui có chút không rõ, tại sao nàng lại không trực tiếp trả lời là Tam hoàng tử?"
"Ôi trời, cậu hỏi cái này." Liên Vũ Tình thẹn thùng che mặt lại: "Người ta ngại ngùng mà."
"Hơn nữa đây là thời cổ đại, đâu có cô nương chưa xuất giá nào có thể thật sự trả lời những vấn đề như vậy ở trước mặt nhiều người, nếu như nàng ta thật lòng muốn hỏi thì nên hỏi riêng tôi, hỏi trước mặt, vậy chính là không muốn tôi trả lời."
"Đúng vậy." Hạ Phong Khinh nhẹ nhàng lắc đầu: "Huống chi, nàng ta thật sự muốn hỏi không phải Thương An Du thích ai, mà là tướng quân phủ rốt cuộc có bằng lòng ủng hộ Thái Tử hay không."
"Ôi." Liên Vũ Tình chống cằm: "Cha tôi buông quân quyền hồi kinh vốn là không muốn cuốn vào tranh chấp, ai muốn quan tâm người nào làm hoàng đế đâu, ông ấy chỉ muốn làm trung thần thôi."
Hạ Phong Khinh nhìn cô ấy một cái, cười chỉ vào cô ấy rồi nói: "Cậu xem, nữ chính của chúng ta chuyên nghiệp biết bao, bây giờ vẫn còn đang nhập diễn."
"Ôi trời cậu cứ mặc kệ tôi đi." Liên Vũ Tình có chút tức giận: "Tôi lập tức phải lên diễn rồi, nhập diễn để ấp ủ tình cảm đó!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!