Liên Vũ Tình thật sự không nhịn được, cười đến mức ngã trái ngã phải.
Bạch Gia Trình cũng cười, thấy Hứa Giao Quân phẫn nộ trừng mắt tới thì vội vàng che miệng Liên Vũ Tình lại: "Đứa nhỏ không hiểu chuyện cười lung tung, đừng tức giận mà đạo diễn."
Hắn ta giơ ngón tay cái lên với Mạc Bắc Hồ: "Ánh mắt lần này của chúng ta cực kỳ tốt, chọn Tiểu Hồ cực kỳ tuyệt!"
"Ừm ừm!" Liên Vũ Tình vừa cười vừa phụ họa: "Thật sự, hình chụp dưới trăng vừa rồi, oa, tung ra để tuyên truyền thì tuyệt đối có thể thoát vòng, mắt của cậu ấy thật sự quá xinh đẹp."
Mạc Bắc Hồ nghiêng đầu về một bên, chăm chú nhìn vào mắt cô ấy, cũng khen ngợi: "Đôi mắt của cậu cũng đẹp mà."
"Hì hì." Liên Vũ Tình ôm mặt cười rộ lên, cho dù biết đây là khen ngợi thương mại lẫn nhau, nhưng khi Mạc Bắc Hồ nói chuyện có vẻ cực kỳ thành khẩn, khiến người ta không nhịn được muốn tin là thật.
Bạch Gia Trình cười cười, vừa muốn mở miệng nói chuyện, Mạc Bắc Hồ đột nhiên nhớ tới cái gì, vội vàng khen hắn ta: "Mắt của cậu cũng đẹp!"
"Ha, thằng nhóc cậu còn làm màu à." Quý phi cố ý trêu chọc cậu: "Vậy cậu nói xem, rốt cuộc là mắt của Gia Trình đẹp, hay vẫn là mắt của Vũ Tình đẹp?"
Mạc Bắc Hồ: "!"
Bạch Gia Trình cười cười ngăn cản: "Ngọc tỷ, khó xử người ta làm gì."
Quý phi cười tủm tỉm: "Chọc ghẹo cậu ấy một chút mà."
Vừa lúc lúc này, Hạ Phong Khinh nghỉ ngơi một lát, đã xây dựng tốt tâm lý hàn huyên với mọi người cười cười đi tới: "Hi--"
"Sao mọi người sao đều vây quanh một chỗ vậy, bắt đầu quay rồi sao? Tôi đến xem."
"Đã kết thúc rồi!" Liên Vũ Tình cười tủm tỉm trả lời: "Tiểu Hồ hôm nay quay chụp siêu thuận lợi, cậu không nhìn thấy Hồ Hồ dưới ánh trăng vừa rồi đâu, xinh đẹp muốn chết."
"A?" Hạ Phong Khinh thật sự kinh ngạc: "Đã quay xong rồi sao?"
"Đến vừa đúng lúc." Quý phi xem náo nhiệt không chê lớn chuyện, tiếp đón Hạ Phong Khinh tới: "Cậu xem, hiện tại nữ chính nam chính nam hai của chúng ta đều ở đây rồi, Hồ Hồ, cậu nhìn xem, cảm thấy mắt của ai đẹp?"
Hạ Phong Khinh cả kinh, cười cười giải vây thay Mạc Bắc Hồ: "Sao đột nhiên lại..."
Quý phi vừa muốn cười, liền nghe thấy Mạc Bắc Hồ nghiêm túc quan sát Liên Vũ Tình rồi nói: "Vũ Tình là mắt hạnh, đôi mắt tròn lại lớn, có vẻ ngây thơ hoạt bát."
"Nhưng mà xương lông mày của cô ấy cao, khi nghiêm túc lại có vẻ kiên nghị, là người ngoài mềm trong cứng, rất có thể kiên trì chịu khổ."
Liên Vũ Tình vốn còn đang cười, nghe nghe một hồi lại có chút mê mang
-- sao giống như đang xem tướng cho cô vậy?
Mạc Bắc Hồ lại nhìn về phía Bạch Gia Trình: "Gia Trình là mắt phượng, dáng mắt hẹp dài, khí vận thần hợp, hơi nheo lại một chút sẽ càng thêm quý khí thành phủ."
"Nhưng bình thường vẻ mặt cậu ấy thư giãn, khí chất ôn hòa có thể làm nhạt đi tính công kích rất mạnh, nói rõ bản thân có tính tình bình thản, không kiêu ngạo không nóng nảy, không dễ sinh ra đố kỵ."
Quý phi sửng sốt một chút, vừa thấy Mạc Bắc Hồ nhìn về phía bà liền mơ hồ có chút khẩn trương mà ngồi thẳng người dậy: "Đôi mắt của Ngọc tỷ và Gia Trình có vài phần tương tự, đều là hẹp dài, đuôi mắt hơi nhếch lên, cho nên thoạt nhìn có chút giống nhau, diễn mẹ con càng có sức thuyết phục."
"Nhưng mà tuy đều là dáng mắt hẹp dài, mắt của Ngọc tỷ lại rộng hơn một chút, con ngươi cũng lớn hơn, tỷ lệ đồng đều, xu hướng ngũ quan càng thêm nhu hòa, là tính cách nhiệt tình ngay thẳng như lửa, trong lòng không đè nén chuyện, không dễ khí nén thành kết."
"Còn có Tiểu Hạ." Mạc Bắc Hồ cuối cùng là đối diện Hạ Phong Khinh: "Đôi mắt của cậu bây giờ hẳn có thể gọi là mắt cún con, thoạt nhìn khí chất ôn hòa vô hại, càng lộ ra vẻ thiếu niên."
"Nhưng mà vị trí nốt ruồi dưới lông mày này của cậu có chút lệch, nói rõ cậu ngoài nóng trong..."
"Khụ khụ." Hạ Phong Khinh vội vàng nhẹ nhàng hắng giọng nhắc nhở cậu.
Mạc Bắc Hồ lắp bắp một chút: "Trong, trong... Ấm?"
Hạ Phong Khinh: "..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!