Chương 30: (Vô Đề)

Trên đầu Mạc Bắc Hồ nhảy ra một dấu hỏi lớn.

Cậu còn chưa kịp nói chuyện với hệ thống thêm hai câu đã bị thúc giục chạy tới phim trường, cho nên không kịp nói rõ với hệ thống.

-- Lần này cậu cũng không phải đến đây một cách bình bình thường thường, lần này cậu mang theo sự gửi gắm của Trương Tuần Quang mà đến.

Cậu có thể chăm sóc Hạ Phong Khinh!

Mạc Bắc Hồ lần đầu tiên được người ta phó thác gánh nặng như vậy, một loại cảm giác trách nhiệm đột nhiên sinh ra.

Bán hay không bán thì cứ để sau, cậu phải chăm sóc anh iem trước đã!

Trợ lý thúc giục rất gấp, nhưng khi Mạc Bắc Hồ đuổi đến phim trường, cảnh diễn trước vẫn chưa kết thúc. Chuyện này cũng không có cách nào, phim trường từ xưa đến nay đều là người chờ diễn, không có diễn chờ người.

Mạc Bắc Hồ liền tìm một chỗ ngồi xổm xuống, lật xem kịch bản trong tay và quan sát cảnh diễn đang quay --

Thái tử Đông Cung có xu thế tái khởi, lúc này Tam hoàng tử Lý Huyên đang ở trong phòng thương nghị cách thức ứng phó cùng sinh mẫu Hoàng quý phi.

Hoàng quý phi và thế gia sau lưng nàng đưa ra một kế sách.

Hoàng đế đang vì Thái tử nhất quyết khăng khăng muốn cưới nữ nhi của tội thần mà đau đầu, nàng muốn kiến nghị với Hoàng thượng, để Thái tử nghênh thú nữ nhi của Chinh Tây tướng quân Thương An Du làm Thái tử phi, nữ nhi tội thần làm trắc phi.

Mặt ngoài là cung cấp trợ giúp tướng quân phủ cho Thái tử, thật ra là muốn bức Thái tử phản kháng càng thêm kịch liệt, khiến hắn ta tự mình đoạn tuyệt vị trí Thái tử của bản thân.

Trong phim trường, Hoàng quý phi nhẹ nhàng lướt qua cành hoa trong bình: "Huyên nhi, ngày mai lên triều, phụ hoàng của con hẳn sẽ nhắc đến chuyện này, khi Thái tử phản kháng, con nhớ giúp đỡ hắn ta khuyên nhủ phụ hoàng."

Nàng cười rộ lên, trên khuôn mặt phú quý hoa lệ dã tâm bừng bừng càng thêm vài phần lệ sắc: "Như vậy, mới là đứa con ngoan ngoãn."

Mạc Bắc Hồ lần đầu tiên vào phim trường, nhìn thiết bị thu âm chung quanh mà co rúm lại một cục, một chút thanh âm cũng không dám phát ra.

Liên Vũ Tình nhìn thấy cậu, lặng lẽ vẫy tay với cậu, ý bảo cậu tới bên cạnh mình ngồi xổm

-- cô vừa mới kết thúc suốt diễn hôm nay của mình, nhưng vẫn chưa vội vàng thu dọn đồ đạc.

Lúc này ống kính đã đưa lên mặt Bạch Gia Trình, muốn quay cận cảnh cách hắn ta thể hiện cảm xúc.

Mạc Bắc Hồ lặng lẽ lật kịch bản ra so sánh, đoạn này hẳn là phải quay tâm tư rối bời ẩn sau gương mặt bình tĩnh của hắn ta.

Tam hoàng tử chỉ vừa bắt đầu mở miệng đã có chút khô khốc, hắn nhanh chóng đè nén dị thường: "Chỉ là chuyện này, nếu hôn sự của cô nương tướng quân phủ Chinh Tây có quan hệ với Thái tử, về sau sợ là sẽ phiền toái."

"Vậy mới tốt." Hoàng quý phi cười lạnh một tiếng: "Cứ để tướng quân phủ tính sổ chuyện này lên đầu Thái Tử hồ đồ đi."

Lý Huyên trầm mặc một lát, lên tiếng: "Thật ra, vị kia nhà Uy Vũ Hầu..."

"Huyên nhi." Hoàng quý phi đột nhiên xoay người, cười càng diễm lệ hơn vừa rồi, giọng điệu cực kỳ dịu dạng: "Con sẽ không giống với vị hoàng huynh Thái tử không nên thân kia của con đâu nhỉ?"

Lý Huyên im lặng không lên tiếng.

Giữa bóng nến lay động, hắn ta thản nhiên trả lời: "Sẽ không."

"Hừ." Hoàng quý phi vẻ mặt lãnh đạm, không còn hứng thú: "Ta..."

Hai người đứng trước cửa phòng nói chuyện, Mạc Bắc Hồ nhìn thấy một nhân viên trường quay dùng gậy đẩy đẩy cành đào bên ngoài cửa sổ, tạo ra một mảnh bóng ma nhỏ vụn loang lổ, dừng lại trên mặt Hoàng quý phi.

Hoàng quý phi trong nháy mắt lộ ra vẻ mặt kinh hoảng, run rẩy chỉ vào một cành đào trống không, nói năng lộn xộn mà hô: "Lệ phi! Là Lệ phi! Nàng ta đã trở lại rồi, Huyên nhi!"

Nàng chật vật ngã trên mặt đất, Tam hoàng tử đỡ nàng một chút, sau đó mới xông ra ngoài.

Hứa đạo nhíu mày, hô một tiếng "cắt".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!