Chương 28: (Vô Đề)

Mạc Bắc Hồ có một loại cảm giác chiến hỏa sẽ lập tức lan đến trên người mình, tranh thủ thời gian mà nhai thêm hai miếng cơm hộp.

Hai má cậu phình phình, lén lén lút lút đánh giá vị đạo diễn tên là "Hứa Giao Quân" kia.

Hệ thống thu thập tư liệu của hắn ta, biết được hắn ta là con trai của chị gái Chu Vân Thượng, cũng chính là cháu trai lớn của Chu Vân Thượng.

Nghe nói mấy năm trước hắn ta vẫn là một phú nhị đại ăn chơi lêu lổng không học vấn không nghề nghiệp, sau khi đến phim trường của Chu Vân Thượng một lần, trở về liền ầm ĩ đòi làm đạo diễn.

Ban đầu cha mẹ hắn ta cũng chỉ xem việc này như con cái lại có thêm một sở thích tương đối tốn tiền, nhưng không nghĩ tới Hứa Giao Quân quay hai bộ phim, vậy mà phản ứng cũng không tệ lắm.

Hắn ta ở trong một nhóm đạo diễn cũng xem như là độc nhất vô nhị, bản thân ở trên mạng xã hội đặc biệt nhiệt tình, hơn nữa còn thề son sắt nói, trong phim của hắn không cần người có quan hệ lại không đủ xinh đẹp, bởi vì bản thân hắn chính là người có quan hệ lớn nhất, hắn nhất định phải quay một bộ phim thần tượng soái ca mỹ nữ tề tụ một chỗ để rửa mắt.

Cũng bởi vậy, phim của hắn ta cực kỳ lớn mật mà dùng không ít người mới vẻ ngoài cực kỳ xinh đẹp, một nhóm diễn viên này liền bị cư dân mạng hiện đại thân thiết gọi là "Hứa thiếu nghiêm tuyển".

Hứa Giao Quân đứng ở chỗ kia, cũng không để ý đến Đặng đạo và Cát Minh đang nhao nhao cãi nhau, chăm chú nhìn chằm chằm vào Mạc Bắc Hồ.

Mạc Bắc Hồ còn đang lén lút nhìn hắn ta, lại bị đối phương bắt tại trận, có chút chột dạ mà gian nan nuốt một ngụm cơm.

Cậu vốn còn muốn ăn thêm một miếng lớn hơn, hiện tại lại có chút ngượng ngùng.

Hứa Giao Quân đi về phía cậu, hỏi cậu: "Cậu là Mạc Bắc Hồ?"

Mạc Bắc Hồ lén nhìn sắc mặt Đặng đạo, nhẹ nhàng gật gật đầu.

Hứa Giao Quân lộ ra gương mặt tươi cười với cậu: "Lại đây, cười một cái."

"Cậu xem hắn ta!" Đặng đạo nổi giận: "Tiểu Hồ của chúng ta không phải tới để bán rẻ tiếng cười, ý của hắn ta là gì!"

"Cháu xem cậu ấy cười lên có đủ ngốc hay không." Hứa Giao Quân cuối cùng cũng chia cho ông một ánh mắt, rất nhanh lại nhìn về phía Mạc Bắc Hồ, khuyến khích cậu: "Cậu có biết cười kiểu trông không quá thông minh không? Phải vừa xinh đẹp lại vừa không quá thông minh."

Mạc Bắc Hồ cười gượng hai tiếng.

"Đúng! Chính là như vậy!" Hai mắt Hứa Giao Quân sáng rực, vỗ một cái lên đùi: "Đúng vậy!"

"Thảo nào cậu tôi lại tiến cử cậu, cậu quả nhiên sinh ra là để đóng vai ngốc nghếch xinh đẹp!"

Hắn ta càng nhìn Mạc Bắc Hồ càng vừa lòng: "Ban đầu tôi còn lo lắng cậu tôi tiến cử thì diện mạo không được, không tồi mà, thật sự không tồi."

Mạc Bắc Hồ: "..."

Hắn ta hình như đang khen tui, lại hình như đang mắng tui.

Bên kia, Lộ Trưng đè Đặng đạo đang sốt ruột lại: "Đừng nóng vội, Cát Minh mang hắn ta đến, nhất định thời gian vẫn có thể thương lượng."

"Đúng vậy!" Cát Minh lau lau mồ hôi trên trán: "Anh Lộ, cuối cùng tôi cũng có thể nói được một câu rồi!"

"Tôi cũng đã thương lượng với Hứa đạo rồi, suất diễn của Tiểu Hồ có thể tập trung quay xong trong vòng ba ngày, thêm cả thời gian đi đường, nhiều nhất cũng chỉ bốn ngày ba đêm..."

Hứa Giao Quân chen vào một câu: "Hôm nay không tính, hôm nay đã mất hơn nửa ngày rồi."

Đặng đạo nhíu mày

-- đoàn phim của bọn họ còn hơn mười ngày nữa mới chính thức khai máy, tính như vậy, thời gian ngược lại là miễn cưỡng đủ, nhưng Mạc Bắc Hồ nhất định phải vắng mặt không ít buổi huấn luyện.

"Cũng vừa khéo." Lộ Trưng cười nói: "Tố chất thân thể Tiểu Hồ tốt, huấn luyện thể năng có thể tiết kiệm được rất nhiều thời gian, chờ sau khi cậu ấy trở lại, chú lại tranh thủ mở thêm lớp bồi dưỡng cho cậu ấy."

Đặng đạo diễn trừng hắn ta một cái: "Anh đúng là khuỷu tay hướng ra ngoài."

"Tôi thì chắc chắn sẽ suy nghĩ giúp Tiểu Hồ mà." Lộ Trưng đường đường chính chính: "Tôi nhìn cậu ấy thuận mắt, chẳng lẽ chú nhìn không thuận mắt?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!