Chương 26: (Vô Đề)

Tạ Hào vừa mới đưa tay ra, đầu hồ ly lông xù xù đã rụt lại, giống như một đống kem tươi màu trắng bị đè bẹp dí.

Động tác của Tạ Hào khựng lại, lý trí nói cho hắn biết, duỗi tay sờ một nhóc động vật hoang dã hình thể khổng lồ rất có thể phải đối mặt với nguy cơ chích ngừa bệnh chó dại ngay lập tức

-- hồ ly cũng là họ chó, vắc xin phòng bệnh chó dại hẳn là có thể dùng chung.

Nhưng hắn lại cảm thấy, lông xù thật lớn ở trước mặt, có lẽ rất ít người có thể chống cự lại loại dụ hoặc này.

Tạ Hào nhanh chóng vươn hai tay ra, nâng đầu hồ ly lông xù xù lên, mặt mang ý cười đọc ra lời thoại mang tính thần chú kia: "Hồ ly nhỏ ơi mày trốn không thoát đâu, hồ hồ sinh ra chính là để bị ba ba ăn thịt..."

Mạc Bắc Hồ hoảng sợ trợn to hai mắt nhìn.

Mắt thấy hắn vậy mà còn muốn hôn hít, Mạc Bắc Hồ giãy giụa thu móng vuốt về, dùng đệm thịt ấn lên mặt hắn đẩy ra

-- nhưng cậu đã biết mức độ yếu ớt dễ vỡ của nhân loại, một chút sức lực cũng không dám dùng.

Mạc Bắc Hồ thu lại toàn bộ lực kháng cự, không được đâu Tạ tổng! Chúng ta là trong sáng, không thể biến thành loại quan hệ kia được!

Tạ Hào nhéo nhéo đôi tai mềm mại hơi tròn của hồ ly, một đường dọc theo chân tai sờ đến cằm, Mạc Bắc Hồ là một con yêu hồ hoang dã chưa từng nuôi con người nào, làm gì gặp qua loại thủ pháp này bao giờ, lập tức phát ra vài tiếng rầm rì thoải mái.

Cậu thoải mái đến mức mở móng vuốt ra, chân sau buông lỏng, rồi "bịch" một tiếng từ trên cửa sổ rơi xuống.

"Này!" Tạ Hào cả kinh, vội vàng thò đầu ra cửa sổ xem xét.

Bị rơi xuống đất, Mạc Bắc Hồ đột nhiên tỉnh táo lại, lăn long lóc một mạch từ dưới đất lật người lên, sau đó kẹp chặt đuôi chui vào dải cây xanh bên đường.

-- Quá mất mặt hồ rồi!

Đã ba tháng nay cậu không ngã từ trên cây xuống rồi!

Mạc Bắc Hồ sợ bị người đuổi theo nên dùng tốc độ cực nhanh trốn khỏi hiện trường, tìm một chỗ tiêu tốn tích phân biến thành hình người, lúc này mới lén lén lút lút trở về chỗ ở.

Có lẽ là vận mệnh chú định đã có sắp đặt, người có tật giật mình ắt sẽ gặp kiểm tra, Mạc Bắc Hồ vừa đi đến cửa phòng, còn chưa kịp mở cửa, một tia sáng đèn pin liền chiếu đến phong ấn cơ thể cậu, khẽ quát một tiếng: "Ai!"

Mạc Bắc Hồ sợ đến mức kẹp chặt cái đuôi không tồn tại, suýt nữa lại bốn chân chạm đất mà chạy ra ngoài.

May mắn thay người tới lại bổ sung thêm một câu: "Ấy, Tiểu Hồ?"

Mạc Bắc Hồ ức chế xúc động dã tính của chính mình, kinh ngạc quay đầu lại: "Ông chủ?"

Bóng người đang cầm đèn pin đứng bên ngoài chính là Tạ Hào.

Tạ Hào vừa thấy là cậu, thở phào nhẹ nhõm một hơi: "Hoá ra là cậu, nếu gặp phải người khác thì tôi lại phải giải thích một hồi."

Mạc Bắc Hồ sửng sốt một chút mới ý thức được Tạ Hào đang nói về hai chân hắn

-- hắn không ngồi xe lăn, tự mình chạy xuống dưới lầu.

Tạ Hào đi đến trước mặt cậu: "Sao cậu lại ở bên ngoài một mình vào nửa đêm? Có nhìn thấy một con hồ ly bự màu trắng, ừm, hoặc là con Samoyed nào không."

Mấy ngày nay kỹ thuật diễn của Mạc Bắc Hồ cũng đã có chút tiến bộ, ánh mắt trấn định nói: "... Không có."

Tạ Hào hơi hơi thở dài, có vẻ có chút nôn nóng: "Cậu bây giờ còn có việc gì không? Không có thì theo tôi ra phía sau xem một chút đi."

"À..." Mạc Bắc Hồ chột dạ nói: "Không được đâu, em vẫn là nên sớm..."

Tạ Hào nhìn chằm chằm cậu: "Tôi đoán được cậu đi làm gì rồi."

Mạc Bắc Hồ cả kinh, sau lưng lạnh lẽo, lắp bắp nói: "Không không không..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!