Chương 25: (Vô Đề)

Mấy người cùng nhau tiễn tổ phỏng vấn đi, Mạc Bắc Hồ liếc mắt nhìn con quỷ vẫn còn ngoan cường bám trên lưng Lộ Trưng.

Đã qua lúc giữa trưa dương khí nặng nhất, mắt thấy mặt trời đã sắp xuống núi, nó dường như cũng thả lỏng hơn không ít, không còn run rẩy dữ dội như lúc đầu.

Mạc Bắc Hồ nhìn quỷ, quỷ cũng đang lén lút quan sát cậu.

Nó suy nghĩ, cũng không biết tại sao, Mạc Bắc Hồ vừa xuất hiện, nó liền dâng lên một luồng cảm giác nguy cơ từ tận đáy lòng.

Chẳng lẽ người không thể trông mặt mà bắt hình dong, nhiều người như vậy, Mạc Bắc Hồ mới là người có dương khí nặng nhất?

Mạc Bắc Hồ đứng bên phải Lộ Trưng, quỷ treo trên lưng Lộ Trưng nhịn không được lặng lẽ dịch chuyển sang bên trái.

Bước chân Mạc Bắc Hồ thay đổi, bất động thanh sắc dịch sang bên trái Lộ Trưng.

Quỷ đại kinh thất sắc, lại vội vàng dịch sang bên phải.

Mạc Bắc Hồ vừa muốn tiếp tục đi theo, Lộ Trưng đã buồn cười ấn đầu cậu lại: "Cậu làm gì đó? Xoay vòng vòng xung quanh tôi à? Tôi hoa cả mắt rồi."

"Oa, lại cắn được rồi." Phó Hoan ôm mặt, cũng không biết là cố ý ghê tởm bọn họ hay là đã tự tẩy não bản thân: "Hồ Hồ cậu giống như một nhóc cún con vây quanh anh Lộ vậy!"

Lộ Trưng ghét bỏ xoa xoa da gà nổi trên người.

"Không phải!" Mạc Bắc Hồ mơ hồ nói: "Tui đây là... bảo vệ anh Lộ!"

Ánh mắt cậu kiên định: "Không sai, tui là bảo an của anh Lộ!"

"Cậu là bảo an?" Lộ Trưng buồn cười chọc chọc trán cậu: "Nhỏ xíu như cậu thì bảo vệ ai chứ?"

Mạc Bắc Hồ cố gắng tranh luận: "Tui..."

"Được rồi được rồi." Lộ Trưng qua loa đồng ý: "Buổi tối ăn thêm hai miếng thịt đi, vậy mới có sức lực làm bảo an."

Mạc Bắc Hồ hai mắt sáng lấp lánh gật đầu đồng ý: "Được."

Cái này có thể.

Ba người trở lại sân huấn luyện, phát hiện Tạ Hào đã tỉnh dậy, đang tự mình điều khiển xe lăn đi dạo khắp nơi.

Lộ Trưng hừ cười một tiếng, trào phúng đối phương: "Do, Tạ đại gia, tỉnh rồi à?"

"Ừ." Tạ Hào quay đầu lại, cực kỳ tự nhiên hỏi hắn ta: "Khi nào mọi người ăn cơm?"

"Thật là giỏi." Lộ Trưng co quắp khóe miệng: "Hai mắt vừa mở là đòi ăn cơm, tôi là mẹ anh chắc?"

Tạ Hào phớt lờ đối phương, quay đầu nhìn Mạc Bắc Hồ: "Hồ Hồ, tôi đói bụng rồi."

"Kêu Hồ Hồ cũng vô dụng." Lộ Trưng trợn trắng mắt: "Còn nửa tiếng nữa mới phát cơm, nhịn đi."

Tạ Hào uể oải thở dài một hơi, thấy Lộ Trưng sắp rời đi liền hỏi hắn ta: "Anh đi đâu?"

"Huấn luyện." Lộ Trưng hai tay đút túi: "Buổi chiều đi phỏng vấn, huấn luyện hôm nay vẫn chưa làm."

"Liều mạng như vậy?" Tạ Hào hơi hơi nhíu mày: "Anh cũng đừng căng quá."

"Yên tâm." Lộ Trưng vẫy vẫy tay.

Phó Hoan vẻ mặt sùng bái nhìn Lộ Trưng rời đi, nắm chặt hai tay: "Anh Lộ cố gắng như vậy, tôi cũng không thể thả lỏng!"

Tạ Hào nhướng mày hỏi cậu ấy: "Cậu cũng muốn tăng cường luyện tập?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!