Hệ thống kích động cực kỳ: "Tiểu Hồ, đừng quên những gì tôi đã dạy cậu!"
"Bọn họ căn bản không biết bán, vẫn phải để tôi ra tay!"
"Yêu là thiên vị một cách quang minh chính đại! Yêu là đặc biệt!"
"Chỉ cần thể hiện ra Lộ Trưng thiên vị cậu, không lo bọn họ không cắn được! Xông lên Hồ Hồ! Hiện tại, nhẹ nhàng tự nhiên đi đến khuyên nhủ Lộ ca, thể hiện ra địa vị của cậu trong lòng hắn ta!"
Mạc Bắc Hồ có chút khẩn trương nắm chặt tay, nghiêm túc gật đầu: "Được!"
Ánh mắt Hỏa Hỏa sáng lên, lập tức để cameraman cho cậu một cảnh đặc tả: "Được, hiện tại lên sân khấu chính là tuyển thủ Mạc Bắc Hồ! Chúng ta đã được chứng kiến cách bán của Lộ ca, bây giờ chúng ta hãy nhìn Tiểu Hồ nào!"
Mạc Bắc Hồ hít sâu một hơi, nhanh chóng đuổi kịp Lộ Trưng, duỗi tay kéo vạt áo của đối phương: "Lộ ca......"
"Ừ?" Lộ Trưng quay đầu sang, nhưng bước chân không dừng lại.
"Xoẹt" một tiếng, áo thun mỏng nhẹ thoáng khí đã rách nát.
Mạc Bắc Hồ: "..."
Lộ Trưng: "..."
Hệ thống thiếu chút nữa ngất xỉu, hét thảm một tiếng: "Hồ Hồ ơi á á á--"
CP của nó, CP lớn trong của nó, nghiệp lớn của nó, đều rách nát cùng với cái áo thun này rồi.
Hỏa Hỏa thét chói tai một tiếng, hô to: "Cận cảnh!"
Camera lập tức chuyển hướng sang bả vai tr*n tr** xinh đẹp của Lộ Trưng, vai rộng lưng dài bị phơi nắng thành màu mật, đường nét cơ bắp rõ ràng vừa nhìn liền biết đã luyện tập rất tốt, cẩn thận quan sát còn có thể nhìn thấy vài vết sẹo đậm nhạt không đều nhau.
Lộ Trưng chỉ cảm thấy sau lưng lạnh lẽo, nâng tay sờ lên sau lưng của mình
-- sờ được thịt.
Hắn ta xoay đầu nhìn một chút, sau lưng đang mở rộng, một cái áo thun tốt đẹp đột nhiên trở thành áo hở lưng.
Tay Mạc Bắc Hồ hơi run rẩy.
Cậu hiện tại mới hiểu được, hoá ra không chỉ nhân loại yếu ớt, quần áo của nhân loại cũng cực kỳ yếu ớt.
Mạc Bắc Hồ: "..."
Nhân loại, hay là mấy người mọc thêm lông đi, quần áo rách còn có thể che một chút.
Sau khi làn đạn yên tĩnh trong một khoảng thời gian ngắn, liền lấy một loại tốc độ kh*ng b* mà trồi lên.
"Đây là thứ em có thể xem miễn phí sao..."
"Hồ Hồ cho mọi người xem cơ bắp, Hồ Hồ tốt, Hồ Hồ cực cực cực kỳ tốt! Bảo vệ Hồ Hồ phe ta!"
"Cái này không thể xoá, cái này mọi người quả thật thích xem."
"Mẹ ơi cái lưng này, tôi muốn nói vài lời th* t*c không thể cho trẻ nhỏ xem..."
[Người dùng này đã bị cấm ngôn, xin mọi người dùng từ văn minh]
"Không được xem! Các người đều không được xem! Đây là Lộ ca của tui màaa!"
Lộ Trưng kéo kéo áo hở lưng trên người, đối diện với vẻ mặt khóc không ra nước mắt của Mạc Bắc Hồ, cực kỳ khoan dung mà vỗ vỗ bả vai cậu: "Không sao đâu, quần áo này của lão Đặng chất lượng không tốt, sau này lại bảo chú ấy đặt một lô tốt hơn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!